Bài thơ: tư thế đứng Việt Nam

Dáng đứng Việt Nam

Anh ngã đi ra đường băng Tân đánh Nhứt tuy nhiên Anh gượng gập vùng dậy tì súng bên trên xác trực thăng và Anh chết khi mà đang đứng phun Máu Anh phun theo lửa đạn mong vồng. Tự dưng thấy anh, giặc hoảng loạn xin hàng gồm thằng sụp xuống chân Anh né đạn vị Anh bị tiêu diệt rồi tuy nhiên mà lòng dũng cảm Vẫn đứng khoan thai nổ súng đánh Anh tên gì hỡi Anh thương yêu Anh vẫn đứng tĩnh lặng như bức thành đồng Như song dép dưới chân Anh giẫm lên bao xác Mỹ mà lại mà vẫn 1 color bình dị, sáng sủa trong Không một tấm hình, ko 1 dòng add Anh chẳng giữ lại gì cho riêng Anh trước lúc lên đường Chỉ nhằm lại loại dáng-đứng-Việt-Nam tạc vào cụ kỷ: Anh là đồng chí Gicửa ải phóng quân. Tên Anh vẫn thành tên sơn hà Ôi anh Gicửa ải phóng quân! Từ dáng đứng của anh ý giữa đường băng Tân sơn Nhứt Đất nước bay lên mênh mông mùa xuân

(3-1968)

bài thơ: DÁNG ĐỨNG VIỆT nam giới (Lê Anh Xuân)

Bài thơ: gởi miền Bắc

Gửi miền Bắc

Quê tôi bao hàm mái nhà lá béBên bờ Cửu Long đứt quãng sông HồngNhưng tuổi thơ trong những giờ sử kýTheo quang đãng Trung tôi từng tới Thăng Long.Nhớ hầu như chiều chú ý về phương BắcThđấy xa xa bầy cò trắng cất cánh vềTôi ngỡ trên lưng cò tất cả chút bùn miền BắcDù cánh cò chẳng bay đến bên cạnh kia.Tôi to lên giặc ngăn chia tổ quốcNhưng súng gươm đâu ngăn được tình thươngĐâu chống được phương diện trời đỏ rựcKhi lòng tôi đang hoá hướng dương.Tôi lắng tai tim tôi đập vội“Đây là đài ngữ điệu Việt Nam”Nghe bên cạnh ấy gió mùa đông bắc thổiTôi hy vọng gửi lòng tôi chút nắng và nóng Hậu GiangTôi vui theo từng mái ngôi trường ngói đỏTừng vỉa than đen, từng gié lúa vàng.Tôi đớn đau Mỹ dội bom bỏ hoạiTất cả phần lớn gì tôi quí, tôi yêuDù đèo Ngang tôi trước đó chưa từng tớiThơ bà thị trấn Thanh quan liêu tôi đã thuộc lòngHoa lá cỏ cây gồm bị bom cháy xém?Mái công ty kia dưới núi tất cả còn chăng?Ôi mảnh đất 4 ngàn 5 kế hoạch sửĐã chôn vùi bao đàn đánh chiếm.Bữa nay lại đánh tan giặc MỹXác bội phản lực rơi cạnh mũi thương hiệu đồng.Tôi lưu giữ mãi từng tên sông, tên núiTên đa số chiến công, tên những người dân hùng.Tin thắng lợi từ quê hương kết nghĩaVọng về phái nam thúc giục hồ hết bàn chânCả 2 miền cùng 1 ngôi sao 5 cánh đỏCùng ánh trăng soi ngọn súng trường.Hố bom trong này giống như hố bom quanh đó ấyCả 2 miền cùng 1 địch thủ chung.Từng tảng đất ở khu vực miền nam phá lộĐang đưa ra miền bắc sửa đườngThan Cẩm Phả đã cháy bùng ngọn lửaBập bùng soi giữa đỉnh ngôi trường SơnÔi miền bắc bộ nơi lòng tôi yêu thương mếnNơi bùng lên một bàn chân lý chưng HồNơi sẽ dựng 1 thiên đàng hùng vĩNơi còn đây di chỉ của người xưaNơi tôi đã kính yêu từ thuở béTrong huyết tôi gồm dòng huyết ông chaNhư trái sầu riêng rẽ trên loại sông nam bộCó mùi hương phù sa của nước sông Hồng.Gửi miền bắc bộ cả trái tim tôi ấyNgày trông ngóng, tối nhớ yêu đương xiết baoGửi khu vực miền bắc lòng miền nam chung thuỷĐang xông lên kháng chiến chống mỹ giải phóng dân tộc tuyến đầu.

Bạn đang xem: Bài thơ việt nam của lê anh xuân

*
Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi 1964

Bài thơ: Nhớ trận mưa quê hương

Nhớ cơn mưa quê hương

Quê nội ơiMấy 5 trời cách biệtĐêm nay, ta ở nghe mưa rơiNghe giờ trời gầm xa lắc…Cớ sao lòng thấy thương nhớ.

Ôi trận mưa quê hươngĐã ru hát hồn ta thuở nhỏ,Đã thấm nặng trĩu lòng ta phần nhiều tình yêu thương chớm hé.Nghe tiếng mưa rơi bên trên tàu chuối, bẹ dừa,Thđấy phương diện trời lên lúc tạnh phần lớn cơn mưa.Ta yêu vượt như lần đầu new biếtTa yêu thương mưa như yêu thương gì thân thiệnNhư tre, dừa, như thôn ấp quê hương.Như đông đảo con fan – biết mấy mến thương.Ôi tuổi thơ, ta dầm mưa ta tắm.Ta lội thung thăng xung quanh nước khía cạnh sôngTa lặn xuống, nghe vang xa giờ sấmNghe mưa rơi, tiếng ấm tiếng trong.

Ôi đâu rồi đông đảo trò đùa tuổi xanhNhững tàu chuối bẹ dừa, phần đa mảnh chòi nhỏ bé nhỏNhững vết chân thơ lẩn thẩn buổi trước hếtMấy tấm mo cau là mấy cái thuyềnMưa cuốn đi rồi.Mưa tan xuống dòng sông quê nộiSóng nước quê hương dào dạt tan về khơi,Chở hầu hết kỷ niệm xưa, chìm lắng 4 phương trời.Và ta khủng tình yêu hoà bể rộngCơn mưa nhỏ xíu của quê nhà ta sẽ sốngNay vỗ lòng ta rung hễ cả trăm sông,Ôi cơn mưa quê hương.Mưa là khúc nhạc của bài ca êm mát.Những tối ta nằm nghe mưa hát mưa ơiNghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá,Thầm thì rào rạt vang xa…

Có khi chợt phong 3 dữ dộiMưa đổ ào như thác dồn trăm lối.Giấc mơ xưa bao gồm chớp giật, sấm gầm,Trang sử nhỏ bé nhà trường bất chợt hoá mưa giông.Nghe như giờ đồng hồ của thân phụ Ông dựng nước, Truyền nhỏ cháu nên ngửng cao dẫu vậy mà bướcNghe như lời cây cối gió mưa.Đang hát tiếp bài ca quật cường ngàn xưa…

Mưa tạnh rồi, như mùa xuân nhẹ trổiThđấy sánh xanh trên phần nhiều cành xanh nắng nóng rọiMưa ơi mưa, mưa gội sạch hồ hết cành nonMang tới mùa xuân những quả ngọt tươi ngon.Ôi vui vượt ko thấy chim đâu cảNhưng nhưng bờ tre nghe giọng hót vào sạch.Nhà người nào ấy nhịp chày 3 rộn ràng,Làm phân tử mưa trên cành lá rung chuyển.

Mấy cô nàng bên kia sông giặt áoTay rẩy nước. Bỗng mưa rào nho béCánh tay cô hay cánh quạt gió nhẹ đưaRung cành tre rơi nhỏ bé 1 cơn mưa…Ôi yêu vượt mấy sản phẩm dừa trước ngõRễ dừa nâu, muờn mượt gân tơĐường tạnh ráo, khu đất lên màu sắc tươi mởnĐã yêu thương rồi sao bổng thấy yêu hơn…Quê hương ơi, mấy 5 trời bí quyết biệtĐêm nay ta ở nghe mưa rơi,Nghe giờ trời gầm xa lắc… Cớ sao lòng lại xót đau…Ta mong muốn về quê nộiTa muốn quay về tuổi thơTa mong mỏi nằm trên mảnh đất phụ thân ôngNghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá…Ôi tiếng sấm từ xa, bỗng gầm vang rộn ràng…

bài thơ: NHỚ CƠN MƯA QUÊ HƯƠNG (Lê Anh Xuân)

Bài thơ: quay trở lại quê nội

Trở về quê nội

Ôi quê nhà xanh lè trơn dừaCó ngờ đâu bữa ni ta cù vềQuê mùi hương ta tất cả vẫn còn đâyDù bạn nhà đã xẻ xuống khu đất nàyTa lại gặp những mặt bạn ta yêu biết mấyTa chú ý ta, ta ngắm, ta sayTa run run nắm đầy đủ bàn tayThương nhó dồn trong tay ta hot bỏng.

Đây rồi đoạn đường xưaNơi ta vẫn thường đi trong mộngẼo ẹt nhà bạn nào giờ đồng hồ võng trưaẦu ơ… nhớ thương lắmƠi nhũng bông trang trắng, hồ hết bông trang hồng.Như tấm lòng em trắng trong bình thường tìnhNhư trái tim em đẹp màu đỏ thắmCon sông nhỏ dại thơ ta đang tắmVẫn còn đây nước chẳng đổi dòngHoa lục bình tím cả bờ sông.

Mẹ lưng còng tóc bạcNgậm ngùi đề cập chuyện ta nghe8 em bé dại chết bởi vì bom xăng đặcTrên đường đến lớp trở về.Giặc giết thịt thịt mười người trong một ấpBà con khiêng xác hóa học đầy ghe

Chở lên tỉnh bến tre chiến đấu cùng với giặcLàng ta mấy lần bom giội nátDừa bửa bộn bề, xờ xạc bờ tre, bà mẹ dựng nhất thời mái lêu bịt mưa bịt gió.Ta có ngờ đâu mái lều của mẹDưới lớp khu đất kia ngọn lửa vẫn cònMẹ ta tảo tần hôm maiNuôi những anh ta dười hầm túng thiếu hiểmCả đời mẹ hy sinh gan dạHai mươi 5 giữ lại đất, giữ lại làngÔi bà bầu là mẹ miền Nam.Ta có ngờ đâu em ta ấyDưới mái lều cơ em đã to lênEm đệp lắm như ngày xuân bừng dậySúng trên vai cũng đẹp mắt như emEm ơi! Sao tóc em thơm vậyHay em vừa trải qua vườn sầu riêngTa yêu giọng em mỉm cười trong trẻoNgọt ngào như nước dừa xiêm

Yêu dáng em trải qua cầu tre nuốm vẻoDịu dàng giống như các nàng tiênEm là du kích, em là giao liênEm là chính quê nhà ta ấyMười 1 5 rồi ta nhớ, ta thương

Đêm đầu tiên ta ngủ giữa quê hươngSao thấy lòng ấm lạDù ngoại trừ trời dầm dề mưa tuônTiếng đại chưng gầm rung vách láÔi quê hương ta đẹp quá!Dù trên đường còn đầy đủ hố bomDù áo em vẫn còn đấy mảnh váChỉ có trái tim phổ biến tình, sắt sonVà khẩu súng trong tay cháy phỏng căm hận.

bài thơ: TRỞ VỀ QUÊ NỘI (Lê Anh Xuân)

Bài thơ: Tiến quân giữa rừng xuân

Tiến quân giữa rừng xuân

Rừng xa vọng giờ đồng hồ chim gùNgân nga giờ đồng hồ suối vi vu gió nghìnMùa xuân đậm lá nghi trangĐường ra tiền tuyến nở quà hoa maiBa lô nặng, súng nắm tayĐường xa biết mấy dặm dài thương nhớGiờ này mẹ ở quê hươngCũng chừng sẽ dõi theo đường ta điĐêm mưa, ngày nắng sá gìQuân thù còn ấy, ta đi chưa vềChim rừng thánh thót bên kheNhìn lên xanh xao 4 bề rừng xuân.

*
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Bài thơ: Về đi em

Về đi em

Tặng các bạn thanh niên miền nam bộ tập kết ra Bắc nhân thời cơ Trận mạc kêu gọi sẵn sàng trở về miền nam bộ đấu tranh.

Về đi em! Hỡi em yêu quý Về với quê nhà rợp nhẵn dừa xanhChắc em đã chuẩn bị rồi nhỉEm chờ ngày đi như thời điểm đứng chờ anhCó nên em ước ao hoá cánh chim xanhVượt ngôi trường Sơn bay vút về quê mẹAnh tưởng thấy em khóc oà như trẻ nhỏKhi đặt chân lên mảnh đất nền quê hương.

Xem thêm: Học Viện Kỹ Thuật Mật Mã Điểm Chuẩn 2019, Điểm Chuẩn 2019: Học Viện Kỹ Thuật Mật Mã

Anh nhớ em – nhớ miền bắc mến thươngNhớ dáng vẻ em đứng mặt đường dương liễuCủa hồ tây buổi chiều dìu dịuNhớ đôi mắt em white trong dịu dàngNhư trời miền bắc bộ buổi thu sangAnh sở hữu em trong cả dặm mặt đường xa lắcNhư mang trong tim ngôi sao phương BắcMang ý thức ngày hợp tuyệt nhất tương laiDù lửa bom vẫn dội trên đầu.

Em hãy đề cập anh nghe hầu hết ngày sôi nổiHàng triệu bạn teen theo lời Đảng gọiĐang chuẩn bị đi bất kỳ nơi đâuĐâu gian nan tuổi xanh tiên phong.

Anh như thấy láng em đi ấyEm sinh sống xa tuy vậy mà ngay sát anh biết mấyNhư trái tim trong lồng ngực anh đâyNhư miền nam trong miền bắc hôm sớm.

Anh đã về thăm trường xưa em họcVẫn rung ship hàng tràm xanh như ngọcVẫn mẫu kinh đỏ tận chân mâyVẫn mẫu sông mải miết về khơi.

Nhưng bao chuyện bi thiết vui em có biết?Dòng ghê đỏ ngày tiết đồng bào bị giết thịt thịtHàng tràm xanh rụng lá mấy lầnVà mái ngôi trường mấy bận nát tan.Nhưng đàn chúng làm sao giết giết thịt đượcCả miền nam bộ thành đồng quật cườngRừng U Minh vẫn xanh rì bóng tràmHết bom rồi, giờ trẻ lại nghịch vang.

Nhìn em gái đã ngồi trong lớpChỗ em ngồi xưa trời mưa hay dộtAnh lưu giữ em biết mấy em ơi!Chỗ em ngồi đây mà lại mà em ở chỗ nào rồiPhcửa ải đưa ra em về vị trí trường cũLàm thầy giáo sống giữa bè lũ chim béChắc em vẫn vui, sẽ quý, đang thươngNhững ấu thơ cắp sách tới trườngĐã trái cảm như mẹ phụ vương quả cảmHọc từng chữ thân tiếng bom giờ súngTối lại về cùng bà bầu vót chôngCác em vui như nhỏ sáo sổ lồng.

Anh đã chạm mặt những fan con gáiCũng như em nữ tính biết mấyCũng như em 2 mươi tuổi vào sángEm biết chăng ấy là những người dân hùngĐã mấy lần tay ko giật bótĐã trăm bận biểu tình kháng giặcAnh hy vọng em như thế. Hỡi emHãy về đây sống lại gần như đêmLửa phương pháp mệnh đỏ đều làng kháng chiếnVề với mái chèo mặn nồng gió biểnVề vót chông, về vậy súng, núm daoGian khổ các nhưng mà niềm hạnh phúc xiết bao.

Em vẫn đẹp trong loại áo lâu năm Hà NộiĐi giữa con đường thơm mỗi mùa xuân đếnEm còn đẹp lên trong loại áo bà 3Nhuộm color đen, màu bùn đất quê nhàĐẹp lắm em đi mặt đường dừa xanh mátTóc em ướp vòi hoa sen Đồng ThápĐẹp lắm cơ hội em đứng dưới hào chiến đấuĐem tuổi xuân xoá không bẩn thương đau.

Em còn thức hay em vẫn ngủ?Ôi tp. Hà nội đường thơm hoa sữaEm tất cả nghe ko kể cửa, cây xanhĐang rì rào giờ vọng của anhChắc em đã chuẩn bị rồi nhỉ1 chiếc ba-lô, 1 vai trung phong hồn chiến sĩCó đề xuất em đêm ngủ ko yênKhúc quân hành sẽ giục vào tim.

5-1965