Yêu quê hương, quốc gia là cảm tình thiêng liêng, cao quý, luôn là nguồn cảm giác bất tận cho các nhà thơ, đơn vị văn. Với Nguyễn Đình Thi, tình yêu ấy được dệt phải từ phần lớn điều giản đơn, bình dị của cuộc sống. Đến cùng với “Việt Nam quê hương ta”, rất có thể cảm nhận các vần thơ có sức lay cồn lòng người mạnh mẽ…

Bài thơ được viết bên dưới thể lục bát, âm điệu nhẹ nhàng, phiêu nhưng cũng không hề kém phần sôi nổi, trầm hùng. Câu thơ khởi đầu như câu hát ca ngợi da diết:

*
Núi Hồng - sông Lam - Ảnh: quang quẻ Vinh.

Bạn đang xem: Bài thơ việt nam đất nước ta ơi

Việt Nam quốc gia ta ơi

Mênh mông hải dương lúa đâu trời đẹp mắt hơn

Cánh cò cất cánh lả rập rờn

Mây mờ bịt đỉnh Trường sơn sớm chiều.

Từ lâu, 4 câu thơ trên đã đến tiềm thức mỗi cá nhân dân vn như một niềm từ bỏ hào về quê hương. Nhà thơ đã tinh tế và sắc sảo vẽ buộc phải một bức tranh color hài hòa, tươi đẹp, rất đặc thù của nông thôn Việt. Giữa nền xanh rì “biển lúa” là hình ảnh đàn cò white chao nghiêng rập rờn. Cánh cò ấy không tốt vút tầng không nhưng mà “bay lả” giữa cánh đồng, dưới phần đông đám mây mờ bị bịt phủ do đỉnh núi, lộ diện khung cảnh về một tổ quốc thanh bình.

Để giành được sự thanh bình ấy, dân tộc ta đã đề xuất trải qua bao đau thương, mất mát, chịu bao gông xiềng của phong kiến, đế quốc. Hình ảnh “mảnh áo nâu nhuộm bùn” như dẫn chứng cho sự gian lao, tảo tần, mang lại đức hy sinh của rất nhiều con fan thật thà, chất phác. Trước muôn vàn khổ đau, mảnh đất nền nghèo thay đổi những con bạn bé nhỏ tuổi thành những hero bất khuất, không chịu đựng lùi bước trước bạo tàn cơ mà “chìm trong tiết lửa lại vùng đứng lên”. Trong gần như hoàn cảnh, lòng yêu nước luôn luôn được bỏ lên trên trên hết.

Xem thêm: 10 Bức Tranh Vẽ Ý Nghĩa Nhất Ngày 20/11, Tranh Vẽ Đề Tài 20

Chiến chiến thắng của quần chúng. # ta cũng chủ yếu ở tinh thần tự cường cùng ý chí quả cảm ấy. Vần thơ Nguyễn Đình Thi độc đáo ở chỗ, cạnh bên những nhiều từ nhanh, mạnh còn là một những gam màu nóng của “áo nâu”, “máu lửa”, “đất đen”, thể hiện khả năng kiên định của fan dân chân chất yêu thích hòa bình. Cao quý hơn là tính nhân bản được tác giả gói gọn trong câu thơ “súng gươm vứt vứt lại thánh thiện như xưa”. Hầu hết con tín đồ không chỉ can đảm trong chiến đấu ngoài ra biết vượt qua mất đuối chiến tranh, chịu đựng thương, chịu khó cùng nhau xây dựng giang sơn hòa bình, hạnh phúc.

Từ tranh ảnh làng quê tươi đẹp, thanh thản ở hiện tại tại, người sáng tác gợi lại hình ảnh quá khứ hào hùng của dân tộc, để rồi tiếp nối lại hòa âm điệu dịu nhàng, thong thả vào nhịp sống bắt đầu mẻ. Đó là một vn chan hòa ánh nắng, khu vực “hoa thơm, cỏ ngọt tứ mùa trời xanh”, nơi con bạn “yêu trọn tấm tình thủy chung”. Đất nước còn có vẻ hữu tình vị vô vàn cảnh quan tươi mới: color đen đôi mắt trở buộc phải “long lanh” đầy cảm xúc, bàn tay cứng rắn trong nhức thương cũng như có “phép tiên”… tất cả dệt bắt buộc một cuộc sống thường ngày tinh khôi.

Quê hương không chỉ là là vị trí ta sinh ra, mà còn là nơi in lốt tuổi thơ, nơi của các “bâng khuâng chuyến đò” cơ mà đêm tối vọng câu hò Trương Chi. Mảnh đất “chôn rau, giảm rốn” ấy chan cất bao nghĩa tình, khiến ai đi xa cũng đề nghị nhớ về. Điệp tự “ta đi ta nhớ” càng nhấn mạnh vấn đề tình yêu son sắt, sự đính thêm bó bền chặt:

Ta đi ta ghi nhớ núi rừng

Ta đi ta nhớ chiếc sông vỗ bờ

Từ nỗi lưu giữ nước non mang đến nỗi nhớ các điều dung dị, mộc mạc:

Nhớ đồng ruộng, lưu giữ khoai ngô

Bát cơm rau muống quả cà giòn tan

“Ta” phệ lên nhờ vào đồng ruộng cùng khoai ngô, nhờ dở cơm đạm bạc tình của rau xanh muống, quả cà dầm tương. Thức vàng của làng quê giản dị và đơn giản mà nuôi nấng biết bao vắt hệ phải người. Mặc dù mai này cất đặt chân tới đâu, dở cơm ấy vẫn luôn luôn hiện hữu như gai dây gắn kết để gợi lưu giữ quê hương. Yêu quốc gia cũng chính là yêu tự bao điều bình thường như thế.

Đất nước ngày 1 khang trang, đời sống dân chúng cũng đổi thay rõ rệt. Vậy nhưng, hình ảnh hào hùng trong thừa khứ và thú vui của nhỏ người trong năm đầu độc lập sẽ mãi vĩnh cửu với thời gian. Để mỗi chúng ta cũng có thể tự hào rằng, Việt Nam quốc gia ta ơi/ bạt ngàn biển lúa đâu trời đẹp mắt hơn…