Mẹ là 1 trong những chủ đề muôn thuở mà tất cả biết bao nhà thơ, bên văn sẽ dùng mọi từ ngữ mộc mạc chân thật nhất để tả về Mẹ. Nói cách khác thiêng liêng duy nhất là Tình mẫu mã tử, cũng chính vì vậy nhưng mà những bài xích văn về chị em đã lấy đi nước đôi mắt của hàng nghìn người. Nội dung bài viết sau đây là top những bài xích văn về mẹ hay và chân thành và ý nghĩa nhất nhưng binhchanhhcm.edu.vn vẫn sưu trung bình được các bạn có thể tham khảo.

Bạn đang xem: Những bài văn hay nói về mẹ

Chắc chắc mọi ai phát âm những bài xích này sẽ không còn thể như thế nào ngăn được dòng nước mắt của mình. Nội dung bài viết cũng mong mỏi gửi đến chúng ta đọc là ” mọi ai còn mẹ thì nên biết yêu thương thương với trân quý tình yêu thiêng liêng này “.


Nội Dung


1

Ký ức về bà bầu (Người chị em đã khuất)


Tác giả: Nguyễn Thị Kiều Vân

Hỡi phần nhiều ai còn bà mẹ thì chớ làm bà bầu mình cần khóc, cho dù chỉ là 1 trong lần!”.

*

‘Mẹ ơi! nhỏ yêu bà bầu rất nhiều, bé rất muốn được sống cùng lo mang lại mẹ. Bà mẹ ơi! bé rất muốn’.

“Tuổi thơ tôi ko được như ý như bao đứa trẻ con khác. Trường đoản cú khi hiện ra tôi đang mồ côi cha. Một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn, người mẹ là tín đồ cha, tín đồ mẹ tuyệt đối nhất trên đời này. Tuy vậy khi tôi lên chín tuổi, thời hạn quá ngắn giữa mẹ và tôi mặc dù vậy mẹ đã vứt tôi 1 mình bơ vơ bên trên cõi đời này mà lại ra đi. Chỉ chín tuổi tôi còn quá nhỏ để đọc được sâu sắc việc mãi mãi không có mẹ mặt cạnh. Như hình hình ảnh ngày như thế nào của mẹ thì không bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đi như có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi. Người mẹ là người sống mãi mãi trong tâm địa tôi.

Mẹ tôi là người thanh nữ mạnh mẽ, mẹ luôn luôn sống vì chưng tôi. Tuy cuộc sống thường ngày vất vả và phải sống bình thường với tình trạng bệnh hiểm nghèo nhưng mẹ sống siêu lạc quan, yêu đời. Bà bầu tôi cao, làn da xám black vì nắng gió. Khuôn khía cạnh phúc hậu, nhân từ từ. Mẹ luôn dạy bảo tôi các điều giỏi nhất. Bà bầu động viên tôi hồ hết khi tôi buồn, tôi thất bại. Mẹ luôn lo lắng, mang đầy đủ điều giỏi đẹp đến mang lại tôi còn tôi thì chỉ biết làm người mẹ buồn, bà mẹ khóc.

Mẹ dạy dỗ tôi rất nhiều điều “Phải sống trung thực, tức thì thẳng. Phải biết ơn dẫu vậy không được lưu giữ oán. Phải biết tha đồ vật yêu thương bạn khác. Duy nhất định chị em phải cấu kết với nhau mà sống, đừng để mọi bạn chê cười cợt con không có dạy”. Đó là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước thời gian ra đi. Dịp đó, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi sống vô tư tất cả mẹ tương tự như không tất cả mẹ. Nhưng bà mẹ ơi? giờ đồng hồ con mới hiểu mồ cô người mẹ là gì? giờ đồng hồ con bắt đầu biết những lời nói đó là gia tài quý giá tuyệt nhất mà chị em đã dành riêng cho con. Nhỏ nhớ me nhiều lắm, duy nhất định công nhân sẽ làm theo những gì bà bầu dạy.

Mẹ tôi vẫn vượt qua khó khăn để sống và tôi cũng biến thành thế. Mẹ luôn là một vầng tia nắng soi chỉ đường tôi. Những niềm vui của chị em sao nó cứ hiện mãi trong đầu tôi cả lúc người mẹ ra đi nữa. Giờ tôi ước ao được cầm cố tay mẹ, mong muốn được ngồi vào bà mẹ nhưng tôi không thể! bà bầu tôi rất yêu quý tôi, chị em đã hi sinh cuộc sống mình để tôi được sống giỏi hơn. Ngày ấy, cơ hội mẹ đau đớn giữa tối khuya, thấy bà bầu đau tôi chẳng biết làm gì mà chỉ biết khóc. Chị em nắm tay tôi cùng cười giữa những giọt nước đôi mắt “Mẹ không vấn đề gì đâu con. Gắng là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại khờ dại mang đến ngu ngốc cố gắng chứ? Tôi hiểu bà mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy. Tuy giờ không tồn tại mẹ kề bên nhưng mẹ vẫn sống trong lòng trí tôi. Tôi đang sống thật xuất sắc để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ hoàn toàn có thể làm được đà thôi.

Mẹ tôi là tín đồ thế đó, tôi chỉ nói theo một cách khác là người mẹ tôi cực kỳ tuyệt. Mẹ là tín đồ tôi thương mến nhất bên trên đời và dù me ra đi nhưng bà mẹ vẫn như còn đó đứng bên cạnh tôi. Giá chỉ như, tôi được sống với bà bầu dù chỉ là 1 trong ngày. Tôi sẽ âu yếm cho mẹ, việc mà tôi trước đó chưa từng làm, tôi đang làm bà mẹ vui, không làm người mẹ phải khóc. Và điều tôi muốn nói với bà mẹ là “Mẹ ơi! con yêu người mẹ rất nhiều, bé rất muốn được sống và lo cho mẹ. Người mẹ ơi! bé rất muốn”.

Hỡi đa số ai còn bà bầu thì chớ làm chị em mình yêu cầu khóc, dù chỉ là 1 lần!”.


Tác giả: Phạm Nguyễn Đông Hưng

*

“Tình mẫu tử – một nhà đề rất gần gũi với hầu hết ai học văn trên khắp cố giới. Tình dịu dàng là sự lo lắng của đấng sinh thành dành cho những đứa con của chính mình – đó hoàn toàn có thể là tình cảm trong sạch nhất của nhỏ người.

“Cha bà bầu nuôi nhỏ chẳng muốn ngày đền rồng đáp”. Với trong dòng khung cảnh rét lẽo, lầy lội của bức hình ảnh trước mắt khi bà mẹ dắt con đi vào mưa, tôi không còn cảm thấy sự cô đơn, lạc lõng. Bởi ở đây có hiện hữu của tình mẫu mã tử trong hình dáng mộc mạc và đẹp nhất của nó.

Người đời vẫn nói: “Hổ dữ không nạp năng lượng thịt con”. Làm cho mẹ là một trong những thiên chức thiêng liêng của vạn vật, ko riêng gì nhỏ người. Bởi vì thế, dù trong hình thể của những con vật hiền hậu hay tồn tại trong trái tim của loài mãnh thú thì phiên bản năng làm bà mẹ vẫn luôn giành phần chiến thắng.

Bản thân tôi do dự định nghĩa tình chủng loại tử ra sao bởi một đứa nam nhi ham nghịch như tôi cấp thiết đủ tay nghề để diễn đạt điều đó. Tuy nhiên tôi gồm thể mô tả lại cho các bạn cảm nhận của tôi về tình chủng loại tử.

Không biết thế nào và tại sao nhưng người trước tiên mà ánh nhìn tôi luôn luôn tìm kiếm sẽ là má tôi. Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu vì sao mỗi khi bắt gặp hình hình ảnh của má tôi trong bếp, lòng tôi lại được trấn tĩnh lại.

Tôi sinh ra trong một gia đình “người Bắc điển hình” với những người bố gia trưởng và cực nhọc tính. Gắng nhiên một đứa con ương bướng và nghịch ngợm như tôi luôn phải chịu hầu như trận đòn từ bỏ bố. Phần đông lúc ấy, má tôi đã đóng vai một cô y tá nhằm sơ cứu giúp cho người mắc bệnh là tôi. Bàn tay má nhẹ nhàng xoa lên đều vết bỏng rát sao mà dễ chịu và thoải mái đến thế.

Những trận đòn roi bởi vì nghịch ngợm trải nhiều năm khắp tuổi thơ tôi cho đến ngày vào lớp 10. Cũng chắc hẳn rằng vì cầm cố mà tôi thân cùng với má rộng bố.

Rồi tôi nhớ có lúc phải vào viện (do ngày nhỏ bé tôi giỏi tắm mưa bắt buộc viêm phổi triền miên), nóng cả tháng liền chỉ được ăn uống cháo má mang đến. Cháo má nấu dở lắm, vừa loãng lại vừa mặn. Sau này tôi bắt đầu biết cháo mặn vì chưng má trộn thuốc vào tuy nhiên chẳng hiểu sao tôi lại chịu ăn. Tự đó cho nay, cứ các lần bị bệnh, tôi lại được ăn uống món cháo ấy. Mùi vị của nó chắc hẳn rằng đi theo xuyên suốt cả cuộc sống tôi.

Nếu chúng ta hỏi tình mẫu tử xuất phát điểm từ đâu thì xin lỗi tôi cũng chẳng thể giải nghĩa được. Chắc hẳn rằng đó là nguồn sức khỏe tối thượng mãi mãi trong mỗi người mẹ chăng?

Tình mẫu tử linh nghiệm là thế, cao cả là thế, ấy vậy mà vẫn đang còn người dám vấy không sạch chỉ vì lợi ích cá nhân, chỉ vì chưng đồng tiền? Những chị em tuổi teen chẳng đề nghị chỉ bởi lỗi lầm mà lại đang chổ chính giữa coi phải chăng tình bà bầu con, thậm chí vứt quăng quật tình máu mủ ruột rà.

Lại thêm những đứa con bất hiếu chỉ bởi vì tranh nhau mảnh đất nền mà đẩy bà bầu ra đường. Lại cả những người dân con mang dối, khi mẹ còn sinh sống thì giá buốt lùng, coi thường khỉnh, lúc người mẹ mất new ma chay long trọng.

Đó là không kể những người mẹ vì chưng thương bé mù quáng mà suốt đời o bế bé cái, khiến cho chúng trở yêu cầu hư hỏng. Phần nhiều chuyện bởi vậy vẫn đầy rẫy quanh cuộc sống chúng ta.Nhưng may thay các điều trên chỉ cần thiểu số, vì chưng đúng như thực chất tình chủng loại tử là hướng đến cái tốt. Phần lớn ông, bà, bố, chị em thương con nhiều vô kể. Hành vi luôn tốt hơn lời nói. Một cử chỉ bằng vạn lời “Mẹ yêu thương con”.

Tôi không phải kể thêm ví dụ nữa, bởi ngoại trừ kia tất cả biết bao người bà bầu tuyệt vời, hãy bước ra đi với tự cảm nhận, chúng ta của tôi.

Tôi ko biết chúng ta ra sao nhưng so với tôi, tôi không đủ can đảm nhận mình là một trong đứa con gồm hiếu. Vị tôi chưa làm tròn được chữ hiếu với má tôi.

Từ bé dại đến giờ, tôi vẫn là gánh nặng mà lại cả cuộc sống má tôi buộc phải gánh lấy. Lúc bé dại thì má luôn luôn phải băn khoăn lo lắng cho sức khỏe của tôi, mập lên má lại lo lắng cho tính cương ngạnh của tôi.

Tôi và bố cãi nhau luôn. Những khi đó má lại là bạn giảng hòa. Má là fan nín nhịn cần nào có ôm đồm lại bố. Sau phần đa lần cãi vã như thế, má tôi khóc suốt. Những lúc đó tôi chỉ mong muốn chạy xuống công ty ôm má nhưng cái tôi trong thâm tâm trí lại cản tôi lại. Sao tôi lại hèn kém như vậy, sao tôi lại để má khóc?

Không, tôi vẫn chưa xứng đáng là người lũ ông trong nhà. Má ơi con biết má bắt buộc chịu nhiều áp lực khi sống trong mái nhà như thế này. Má ơi, giá nhưng con hoàn toàn có thể hiểu được điều đó sớm hơn. Con không đề nghị phải chứng tỏ mình với tía nữa, xin hãy là con fan vui vẻ như ngày nào má nhé. 

Bức ảnh mẹ dắt nhỏ trên xe qua địa điểm nước ngập gợi cho tôi nhiều lưu ý đến mà chắc hẳn rằng người vụng về như tôi ko nói hết được bởi lời.

Các bạn, nhiều lúc những fan mẹ rất có thể cáu gắt và khó chịu. Xin hãy hiểu đến họ, đừng quan sát vào lời nói, hãy nhìn vào hành vi của bé người. Mẹ hoàn toàn có thể cáu gắt dẫu vậy trái tim mẹ luôn rộng mở ấm cúng vì con. Khẩu ca của mẹ rất có thể khó nghe nhưng bọn họ luôn cảm nhận được mọi gì tốt đẹp nhất mẹ giành riêng cho con. Tôi chẳng đề xuất nói nữa tất cả lẽ chúng ta biết mình nên làm gì. Về phần tôi, có lẽ tôi vẫn là đứa con bao gồm lớn mà không tồn tại khôn. Má ơi đứa con bất hiếu này xin lỗi má”.


Tác giả: Bùi Như Mai

*

Những ngày ngay gần đây, tp sài gòn cứ mưa tầm tã, mưa dầm dề, mưa như giờ đồng hồ nỉ non, day xong xuôi của khu đất trời mãi ko thôi. Mưa mãi như thế, yêu cầu đường sài thành dần trở thành sông.

Xem thêm: Máy Tính Win 10 Bị Treo Không Tắt Được, Lỗi Shutdown Win 10

Giữa cảnh trời đất mù mịt ấy, chúng ta thấy được rất nhiều cảnh tượng ấm cúng và cảm động đến lạ. Trong các số ấy có hình ảnh một tín đồ mẹ, giữa cơn mưa âm ỉ, nước ngập vượt bánh xe, ra mức độ lội nước với đẩy loại xe hư về phía trước, nỗ lực giữ cho đứa con của bản thân mình được thô ráo. Hình ảnh ấy khiến cho cho bất cứ ai chú ý vào cũng thấy sự bát ngát của tình mẫu mã tử.

Tình chủng loại tử là tình yêu bạn mẹ dành riêng cho đứa bé của mình, kể từ lúc đứa con ấy chưa tượng hình đến lúc bà mẹ nhắm đôi mắt xuôi tay. Tình yêu ấy là vô điều kiện, chẳng có người người mẹ nào thời gian chăm nhỏ lại nghĩ về về việc sau này mình được báo hiếu như thế nào, chỉ cần con phệ lên khỏe khoắn là đủ.

Khi còn trẻ các thiếu nữ có thể đôi khi yếu đuối, nũng nịu hay thậm chí là choảnh chọe. Nhưng lại khi đã là người mẹ thì tình chủng loại tử sẽ cho những cô sức mạnh để cứng rắn, kiên định vì bé mà đứng ra khu vực đầu sóng ngọn gió, bởi con là tất cả. Có thể nói, tình mẫu tử không hẳn thứ cảm tình giản đơn, mềm yếu nhưng là mức độ mạnh, là phép nhiệm màu của loài người.

Tình chủng loại tử đến với những thiếu nữ một giải pháp tự nhiên. Khoảng thời gian ngắn họ hiểu được mình đang có trong bạn một bào thai bé bé dại thì trong tâm địa họ hốt nhiên sẽ nảy sinh cảm xúc yêu yêu mến và bảo vệ sinh linh ấy. Thứ cảm tình thiêng liêng ấy không hữu trong khi cơm ăn áo mặc mỗi ngày nhưng thiếu thốn nó, ắt hẳn không người con nào có thể lớn lên toàn vẹn.

Khi con còn bé thơ, chập chững tập đi tập nói, thì chị em sẽ đứng ra chở che cho con, cản phần lớn sóng gió cuộc đời, bộ quà tặng kèm theo con một tuổi thơ yên bình, ấm áp. Rồi khi nhỏ lớn lên từng phi vào đời, mẹ vẫn luôn ở phía sau âm thầm dõi theo bé và dẫu nhỏ có đi xa đến đâu, chỉ việc quay đầu lại, bà mẹ vẫn luôn ở kia vì bà bầu là nhà, là yêu thương.

Tình chủng loại tử còn đồng nghĩa tương quan với tình bao dung vô hạn. Dù con tất cả phạm sai lầm điều gì đi nữa, cho dù cả quả đât có quay lưng với con thì bà bầu vẫn sẵn sàng ôm nhỏ vào lòng, tha thứ cho con tất cả. Bạn cũng có thể thấy hình hình ảnh những người chị em tóc bội bạc phơ, tấm sườn lưng còng xuống vẫn chuyên cần tay xách nách mang những thứ vào trại giam thăm những người con lầm lỡ.

Tình chủng loại tử còn là việc hy sinh. Chúng ta cũng có thể thấy đông đảo tấm gương quá khó, những học viên vùng nông thôn nghèo đỗ thủ khoa, á khoa các trường đại học, mà lại mấy ai thấy rằng phía kế tiếp là những người mẹ chân lấm tay bùn, bán mặt mang lại đất, bán lưng cho trời, chắt lọc từng đồng nhằm nuôi con ăn học.

Còn bao gồm bao nhiêu người thiếu phụ ngoài kia, vốn rất có thể hưởng thụ một cuộc sống đời thường an nhàn, phong lưu nhưng vẫn dấn thân lam đàn kiếm tiền để cho con tất cả một tương lai xuất sắc đẹp hơn. Sự quyết tử của mẹ chẳng ai có thể biểu đạt hết bằng lời, như một bên thơ sẽ viết:

Ngôn ngữ trần gian khờ ngốc quá/Sao đong đầy hai tiếng: bà bầu ơi.

Tình mẫu mã tử không chỉ có nuôi đứa trẻ phệ khôn và còn có giúp người phụ nữ trưởng thành hơn, dạy dỗ họ biết sống vị tha, vị kỷ, biết dẹp vứt những yêu thích của bản thân mình để dành tất cả cho con, dạy họ sống điềm tĩnh, sống táo tợn mẽ để làm gương, làm lá chắn đến suốt cuộc đời đứa con nhỏ xíu bỏng.

Mẹ yêu nhỏ nhiều là thế, nhưng đâu phải chỉ lúc nào thì cũng hiểu lòng mẹ, cũng biết thương người mẹ như yêu thương con. Như đứa con trong bức ảnh kia, tuổi con trẻ sức nhiều năm vai rộng vậy mà để bà mẹ mình lội nước giữa cơn mưa tầm tã.

Trên đời còn không ít người dân còn không tốt hơn thế nữa. Họ hỗn hào, họ đen bạc với bậc sinh thành. Chỉ cần một lời chị em lớn tiếng cũng đủ khiến họ giận dỗi vứt đi, làm người mẹ ở nhà băn khoăn lo lắng khôn nguôi.

Nhưng bất hiếu với bà bầu nhất là khi mẹ đã hy sinh tất cả, cố gắng mỗi ngày nhằm lo cho ta mà ta lại chây lười, lại không chịu đựng học hành, có tác dụng việc, chỉ biết ăn uống bám người mẹ mà thôi. Gần như người như vậy thật xứng đáng trách biết bao.

Còn có những người dân mặc kệ công sinh thành dưỡng dục của mẹ, chỉ bởi gia cảnh nghèo nàn mà trách mẹ không lo ngại được đến mình.

“Con không chê cha mẹ khó, chó không chê công ty nghèo”, những người trách chị em như thế, không thể xứng xứng đáng với cảm xúc đấng sinh thành giành riêng cho họ.

Bản thân tôi cũng có lúc giận dỗi mẹ. Nhưng khi khôn lớn hơn một chút, tôi đã hiểu bà bầu đã hy sinh cho mình nhiều tới chừng nào. Vì chưng thế, hàng ngày tôi luôn nỗ lực học tập, phụ giúp bà bầu thật nhiều. Có thể tôi quán triệt được mẹ vui mừng nhưng tôi chắc chắn là có thể mang lại mẹ niềm hạnh phúc mỗi ngày.

Có thể mẹ cấm đoán được nhỏ điều rất tốt trên quả đât nhưng chị em sẽ cho nhỏ điều tốt nhất có thể mà bà bầu có. Tình mẹ vĩ đại như thế, cho nên vì thế tôi mong muốn rằng bất kỳ người nào cũng biến thành nhận được niềm vui, hạnh phúc và sự yêu thương tương xứng trường đoản cú những người con của họ.

Và: “Ai còn chị em xin đừng làm bà bầu khóc. Đừng để bi lụy lên đôi mắt mẹ, nghe không?”.


Tác giả: Hà Thị Phương Linh – 12A1

*


Bài văn nhắc về mẩu chuyện của chính bạn dạng thân Phương Linh với những cung bậc cảm hứng đối với mẹ, trong những số đó có cả “ghét mẹ”, cho rằng “mẹ thiệt ác”, thậm chí có lúc đã nảy quan tâm đến “muốn không tồn tại mẹ bên trên đời này”. Rứa nhưng, mọi lưu ý đến về chị em đã thay đổi khi cô gặp gỡ khó khăn (bị anh em dọa đánh…) mẹ luôn luôn ở bên, giúp cô vượt qua. Kể từ đó, Linh phân biệt mẹ là người đặc biệt nhất.

Bài văn được đăng thiết lập trên các trang báo:

“Ở lứa tuổi cung cấp 1 người mẹ thường bắt tôi ngủ trưa và học bài, tôi không nghe thì bị người mẹ đánh, lúc đó tôi siêu ghét mẹ, đôi lúc tâm trí tôi thấy bà mẹ thật là ác”, Linh kể.

Mọi chuyện chưa tạm dừng ở đó, đến lúc lên cung cấp 2, tôi ghét bà bầu vì luôn luôn mắng tôi mỗi một khi bị thầy giáo mắng. Thời gian đó, tôi chỉ ước ao xách tía lô ra ngơi nghỉ riêng. Tôi ghét người mẹ lắm! Tôi từng muốn không có mẹ trên đời này…

Tôi gồm tính học đòi mà gia đình thì không khá mang lắm. Năm tôi học lớp 9, tôi bắt chị em phải đến tôi học trường tứ dù học phí rất cao, thời điểm đó tôi cân nhắc thật nông cạn. Những lần ba tôi về, thấy tôi lỗi là lại gọi mẹ ra la cùng ba bà bầu tôi thường cãi nhau vị tôi…

Lên cấp 3, lớp tôi chúng ta bè ai cũng được tổ chức sinh nhật, riêng biệt tôi từ bé xíu đến giờ chưa xuất hiện lần nào. Tôi về xin chi phí mẹ, bà mẹ bảo tốn kém cùng chỉ mang đến vài trăm mời anh em uống nước. Tối hôm đó, tôi bù la bù loa nạp năng lượng vạ đủ kiểu, thấy vậy, mẹ vẫn kiên quyết cấm đoán vì vậy tôi bước đầu cáu giận, bao biện với chị em mà còn hơn bao biện nhau với đứa bạn cùng lứa…

Đỉnh điểm xích míc giữa tôi và chị em khi tôi học lớp 11, tôi chuyển về gần công ty học, đây là năm tôi cần thiết quên hầu như gì tôi đối xử với mẹ. Ngày Noel tôi vẫn dặn bà mẹ đón sớm rộng mà người mẹ lại quên. Báo sợ hãi là hôm đó, tôi phải quốc bộ cả giờ đồng hồ. Về cho tới nhà, tôi ôm đồm lộn với mẹ, nói số đông câu nói mà chính tôi cũng không tưởng tượng được.

Tối Giáng sinh, tôi đi thánh địa chơi dẫu vậy khi bước xuống cổng, người mẹ vẫn càu nhàu và la tôi trước mặt bạn bè. Tôi sẽ không lưu ý đến mà ném cả khóa cổng vào tín đồ mẹ, làm bàn tay mẹ bị bầm tím cả tháng trời. Lúc đó tôi vô cùng giận mẹ, nhưng mà tôi cũng thấy chưa tồn tại đứa con gái nào lại hư như tôi.

Trong thâm trung tâm tôi, tôi hiểu được mẹ cũng tương đối quan trọng điểm tôi tuy thế vì chị em hay la mắng và bắt tôi yêu cầu theo khuôn phép đề xuất tôi thấy cạnh tranh chịu. Thêm vào đó, thấy bạn bè của mình có được rất nhiều thứ và được ba chị em chiều chuộng, thuận lợi nên cơ hội nào tôi cũng chỉ mong mỏi mẹ mình bởi một góc nhỏ dại của bà bầu đứa bạn…

Nhưng mọi bài toán đã bước đầu đổi cầm cố khi tôi học lớp 12. Tôi đã gặp mặt khó khăn phệ với đám chúng ta cùng khối. Đó là những thằng bạn mà tôi từng nói với bà mẹ là chúng còn giỏi với tôi hơn hết mẹ. Chúng tôi ban đầu chia phe cùng lên Facebook lời qua giờ đồng hồ lại, rồi chúng kéo nhau đến tận nơi để đòi đánh.


 Rồi bọn chúng cô lập để bạn bè chung lớp dần dần xa lánh tôi. Xích míc kéo dài,nhiều ngày liên tiếp và điều này khiến tôi mất nạp năng lượng mất ngủ. Khi vượt qua số lượng giới hạn chịu đựng của mình, tôi nhắc cho chị em nghe những vấn đề và xin chị em cho gửi trường. 

Hôm đó, tôi bị chị em la khôn cùng nhiều, chị em bảo tôi: “Mày bị tiêu diệt đi mang lại nhẹ đầu” và ra quyết định cho tôi nghỉ học tập luôn. Mặc dù nói vậy, nhưng chị em vẫn bên tôi những cơ hội tôi suy sụp.

Mẹ đến tôi một cơ hội mới trên ngôi trường khác. Về tối hôm đó, mẹ không ngủ được với trăn trở xuyên suốt đêm. Thời điểm ấy, tôi bước đầu thấy hận bởi đã đi theo đồng đội mà quay lưng với mẹ. Sáng sủa hôm sau, bà bầu dậy tự sớm chuyển em tôi đi học, tiếp nối quay lại chở tôi lên trường cùng xin rút học bạ đưa trường đến tôi. Trưa nắng, bà mẹ không ngủ trưa cơ mà chở tôi lên trường new để xin học. Chiều người mẹ với tôi về, bà mẹ vừa chạy vừa đi đón em, vừa lo soạn thiết bị ăn để đưa tôi vào ngôi trường nội trú học.

Hơn 7 giờ đồng hồ tối, vì nội quy trường ko được mang quần ngắn, chị em lại chạy đi tải quần mang lại tôi. Cả ngày mẹ không nhà hàng đủ, lại lăn lộn ở ngoài đường vì tôi. Điều đó đã thực sự thay đổi suy nghĩ của tôi về mẹ.

Đi học tập nội trú xa nhà, tôi lại muốn trở lại khoảnh khắc đẹp khi có mẹ bên cạnh. Tôi thầm đọc và ngày càng quý trọng mẹ hơn. Mẹ không hề thù ghét tôi như tôi nghĩ, hồi bé bỏng mẹ bắt tôi ngủ trưa với học bài bác thì giỏi cho tôi chứ mẹ giành được gì. Đánh tôi đau, người mẹ còn đau hơn hết trăm lần như thế. Tôi còn nhớ, ngày còn nhỏ, cứ những lần mẹ đánh tôi là tối người mẹ lại ngồi bóp mật gấu đến tôi.Và làm việc trường mới, tôi bắt buộc vô cùng biết ơn cô giáo dạy văn của mình. Bởi cô đã từng dạy để giúp đỡ mỗi chúng tôi kịp nhận ra rằng: “Cha mẹ họ là những người rất tốt, tuy thỉnh thoảng họ có thể chưa đúng, những chắc hẳn rằng một việc đúng nhất mà họ đã làm được là cho chúng ta được mang lại trường. 

Để chúng ta hiểu được là chúng ta có sự phát âm biết và nhận thức nhằm hóa giải những xích míc của rứa hệ và thời đại”. Tôi dần thấy và cảm giác rằng, cho dù mẹ hoàn toàn có thể là người đàn bà quê mùa nhưng người mẹ đã quyết tử cả công việc và sự nghiệp của mình để âu yếm chị em tôi…

Là bé gái, sau này lớn lên tôi cũng làm cho mẹ. Tôi cũng không muốn con mình về sau như tôi. Cho tới lúc trở ngại nhất, tôi mới biết mặt mình không phải là bằng hữu mà là gia đình, là mẹ, địa điểm tôi hình thành và nuôi dưỡng cho tới khi tôi to lên.

Giờ đây, khi đang đủ nhận thức nhằm trưởng thành, tôi ước ao nói với bà bầu rằng: “Con xin lỗi mẹ! Vì nhỏ không lúc nào chịu ngồi xuống lắng nghe lời bà bầu dạy, bé đã luôn luôn bỏ ngoại trừ tai đa số gì bà bầu dặn dò, răn bảo. Bé hư đốn lắm bắt buộc không mẹ? Những vấn đề mà bé gây ra chắc chắn rằng đã làm bà bầu tổn thương các lắm. Cơ mà dù sao nhỏ cũng thấy mình như mong muốn vì đang kịp thời phân biệt để biết tôn trọng người mẹ từng phút, từng giây khi chị em còn mặt cạnh…”.