Những cơn mưa luôn có ý niệm riêng so với mỗi người, ta lắng tai ở ở đâu đó sâu trong lòng tim, mưa cũng gợi về từng nào nỗi đau, bao yêu thương với hình bóng của một người đã xa ta mãi… Nỗi bi tráng dâng cao, phần nhiều áng thơ tình về mưa đầu mùa cũng vậy rơi đầy hằn trang lưu giữ bút.

Bạn đang xem: Những câu nói hay về mưa đầu mùa

Bạn đã xem: đông đảo câu nói xuất xắc về mưa đầu mùa


*

 

Cái mưa đầu mùa thật hả hê, xối xả đi tất cả những nhọc nhằn, những bụi bặm bụi bờ mà ngày đông để lại. Nó như cơn càn quét, quét đi tất cả và làm new cho nó, khoác lên cho môi trường một màu tiến thưởng tươi bắt đầu và cũng khơi lên trong fan tôi một sinh khí khỏe khoắn vô cùng. Tôi yêu loại mưa đầu ngày hè quá cơ. 

 

 

Những phân tử mưa đầu mùa mang đến muộn ghé về nhỏ phố quen thuộc xoa vơi đi cái nắng hè oi ả, đó là một trong những cơn mưa lớn, mưa rửa sạch vết mờ do bụi đường ngày cũ, mưa đánh thức hàng cây héo rũ mặt đường, mưa mang lại những bước chân ngoài kia gấp vã hơn, ôm lấy nhau, đều thứ tươi mát, hỉ hả và bên cạnh đó mưa là một trong những điều xuất sắc đẹp. 

 

 

Sài Gòn đã ban đầu chuyển mưa, một trận mưa đầu mùa ăn năn hả, ào ạt, khó khăn để bạn ta cảm thấy được hết cái hương vị mưa về, cùng mưa cho cũng không như sự hy vọng đợi của em. Tuy vậy lại hằn lên mang đến em một nỗi nhớ nhẹ nhàng, không phô trương, không nồng nhiệt. Chỉ đơn giản và dễ dàng tựa như những kí ức thuở đầu về tình yêu của anh ý và em ùa về. 

 

 

Mưa…những giọt mưa trước tiên rơi làm lốm đốm khía cạnh đường, rồi lan dần, lan dần... Mưa chạy khắp nơi, sở hữu theo hương thơm hơi đất nồng nồng. 

 

 

Em nhớ hầu hết mùa mưa trước, nhớ gần như trận mưa đầu mùa, bỗng nhiên đến, bỗng nhiên đi... Nhớ gần như lúc em với anh thuộc đứng trú mưa cười giòn giã. Nhớ góc nhìn nghịch ngợm của anh ấy khi với tay hắt phần đông giọt mưa lên phương diện em, rồi thanh thanh vuốt giọt nước lăn vơi từ mũi xuống môi em. Nhớ ánh mắt của anh khi tạm dừng ở phút chốc đó. Nhớ các cái hôn ngọt mùi mưa... 

 


*

 

Em ghi nhớ những ánh sáng của đèn đêm tp. Hà nội dưới cơn mưa, nhớ quán cà phê chúng bản thân ngồi khi mưa ập đến. Anh lên hát tặng kèm em, lúc quán nhỏ tuổi đông người, khi xung quanh trời mưa khoảng tã... Hồi đó, là mùa đông anh nhỉ, tuy vậy em ko thấy lạnh, mưa cũng không làm em cảm thấy buốt giá. Hồi đó, em yêu thương anh, yêu cả mọi cơn mưa. 

 

Cái cảm giác được thả bộ dưới mưa, y hệt như mọi nỗi đau, mọi căng thẳng được gột sạch. Dựa vào mưa cơ mà khóc cũng chảng ai hay, đau đến quẳn thắt cũng chẳng ai biết, chỉ mỗi mình em cảm giác được nó, rõ từng đường nét một. Buồn như thể cả thế giới quay lưng lại cùng với mình, bi quan như thể chẳng có gì rất có thể khiến ta quên đi được.

 

 

Với tôi, mưa đầu mùa mãi hoài là nỗi nhớ mong manh chia tay tiễn một người về chỗ cuối trời rồi mất hút trong suốt cuộc đời tới nay chưa hề gặp mặt lại.

 

 

Có những cơn mưa đầu mùa lạnh giá nhiều mơ mộng cổ tích, bao gồm những trận mưa đầu mùa dữ dội bão táp mưa sa ập đến khiến thân phận con tín đồ thăng hoa hoặc khốn cùng số đông chỉ là cơn mưa.

Xem thêm: Vai Trò Và Ý Nghĩa Của Bảo Hiểm Nhân Thọ, Chia Sẻ Về Bảo Hiểm

 

 

Người ta cũng mang đến với em vào 1 trong các buổi sáng đầy sương và mưa rả rích, tín đồ ta không giống với anh, không mát lạnh, ồn ào, cấp vã. Nhưng mà dịu dàng, dịu như mây, đặc trưng cũng thích hợp mưa cùng yêu em, em gọi fan ta của em là "MƯA ĐẦU MÙA". 

 

 

 

 

Sau cơn mưa nắng đã lên và mong vồng đã xuất hiện. Mọi dải màu xinh xinh ấy em mong mỏi được cùng bên anh để tận thưởng chúng. 

Sài Gòn những trận mưa đầu mùa biết đâu vẫn mang chúng ta quay lại mặt nhau.... 

 

 

Một trận mưa đầu mùa ko báo trước, mưa cứ vô tình vội đến rồi lại cấp đi, vứt lại trên chặn đường xanh lè màu chồi non vô vàn điều bí ẩn. 

 

Chỉ là 1 trong cơn mưa đầu mùa vội vã. Mưa cuốn đi bao điều, cuốn đi mức độ xanh của cỏ cây, cuốn đi lớp lớp bụi mờ ảo dày đặc. Sau đó, mưa vứt đi, để lại đầy đủ thứ thiệt tĩnh lặng, yên bình. Chỉ là 1 trong những chút thơ dại để biết mình trưởng thành. Một chút ít ngốc nghếch để biết mình thông minh. Một chút yêu thương để tìm hiểu trái tim ta nhỏ dại bé nhường nhịn nào. 

 


*

 

Mưa không khiến tâm trạng con tín đồ ta buồn nhưng vày cái u ám của nó khiến con tín đồ ta tiện lợi đồng cảm…Và cũng chính vì trong lòng mỗi người, ai cũng có sẵn phần lớn nỗi bi thương không buông nổi, bởi chỉ việc một chút bắt nhịp… ngay tức thì tuôn ra. Mưa đầu mùa, đã bi đát như thế… cuộc đời mới bắt đầu… sao ta vội buông lơi?!

 

 

Trời chiều ni đổ mưa có tác dụng ướt áo em anh, mưa đầu mùa đánh thức em nghe lòng bản thân thương nhớ… xa xa.

 

 

Tháng năm, mặt đường về ngược gió, mắt ta cay xè bởi những phân tử mưa đầu mùa… Đã lâu rồi tp sài thành mới tất cả dịp tưới tẩm lạnh mát từ phần đông hạt ngọc của đất trời. Và đã và đang lâu rồi thành phố sài thành có những đoạn đường thấm đượm màu ngâu… đưa rất nhiều nỗi buồn về bất chợt. 

 

 

Cơn mưa đầu mùa ùa tới thật cấp vã, như cô nàng nén lòng đều xúc cảm lâu nay nay gặp gỡ lại người tri kỷ nhưng vỡ òa từng nấc. 

 

 

Tuổi hoàng hôn, thời gian mơ hoa không hề thổn thức thì trận mưa đầu mùa đổi mới lạnh tanh gieo vào trái tim tàn úa nỗi khắc khoải vô vọng. 

 

 

Tôi vẫn muốn long dong tìm lại cảm giác trong trận mưa đầu mùa của tuổi yêu đương rộn rã thủa ngày xưa cắp sách.

 

 

Viết mang đến anh đến em, cho mưa đầu mùa trắng xóa, mang lại những rất lâu rồi tháng cũ, cho một tình yêu ko xếp vần.

 


*

 

Em vẫn thường mơ về một bến bình yên, một ô cửa sổ và một bờ rào đầy hoả hồng dại, một căn vườn xanh xanh mát quanh năm… Em cũng vẫn thường xuyên mơ về những buổi sáng mai, thức giấc dậy hát mãi khúc ca và lắng đọng nhưng trong niềm mơ ước ấy sao chẳng bao gồm anh, chẳng gồm mưa đầu mùa ta bình thường lối về.

 

Cứ thế, cuộc đời tôi đang mấy mươi năm đón bao mùa mưa, đón những cơn mưa đầu mùa ngấm đẫm ngọt ngào thì cũng có những trận mưa đầu mùa bôn ba chìm nổi. 

 

 

Lời kết: Mưa đầu mùa mãi hoài là kỷ niệm cực nhọc quên thuộc với gần như thổn thức tình yêu gặp gỡ và hẹn hò muôn thủa.Mưa chứa chan nỗi niềm khó khăn nói, từng giọt mưa là từng nỗi nhớ nghịch vơi biết đến lúc nào mới có thể quên?!?