binhchanhhcm.edu.vn xin trình làng đến bạn đọc những bài xích văn chủng loại về bài viết số 2 hay độc nhất vô nhị ngữ văn 10 với vừa đủ 4 đề. Theo đó, bài viết số 2 lớp 10 gồm tất cả 4 đề, từng đề binhchanhhcm.edu.vn gửi đến độc giả 5 - 6 bài bác văn mẫu mã hay duy nhất và tiên tiến nhất để các chúng ta có thể tham khảo. Từ đó, giúp các bạn có những bài văn tốt nhất cho riêng mình.


*

Đề 1: nhắc lại chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn nhưng anh (chị) yêu thương thích

Bài làm

Những ngôi sao 5 cánh xa xôi là mẩu chuyện kể về cha cô gái: Thao, Phương Định và Nho trong cùng tổ thám thính mặt đường. Các bước của chúng ta là ngồi ngóng trên cao điểm. Khi gồm bom nổ thì chạy lên, đo trọng lượng đất phủ vào hố bom, đếm bom không nổ với nếu đề nghị thì phá bom. Công việc thật chẳng dễ dàng chút nào. Rất khổ cực và bên cạnh ngay cái chết.

Bạn đang xem: Bài Viết Số 2 Lớp 10: Đề 1 Đến Đề 5 (49 Mẫu)

Họ chạy trên cao điểm cả ban ngày ngay sát bên những trái bom đã nằm hóng nổ. Tuy nhiên họ gan dạ và vui vẻ. Họ sẽ quen với phần lớn vết thương, với khu đất bốc khói, không khí sững sờ và giờ máy bay đang gầm lên ầm ĩ. Thần kinh lúc nào thì cũng căng lên như chão, tim đập nhanh, chân chạy nhưng mà biết chắc hẳn rằng xung quanh bom sắp nổ. Nhưng lại rồi khi xong xuôi việc, chú ý đoạn đường, họ thấy vui, thở phào nhẹ nhõm và sa tức thì về mẫu căn hầm mát giá buốt của mình. Đánh một khá nước mát cho thật đã, dứt thì toàn bộ nằm lâu năm trên nền đất độ ẩm nghe ca nhạc hay hoàn toàn có thể nghĩ lung tung.

Hôm ấy vào buổi trưa, không gian im ắng lạ. Phương Định ngồi nhờ vào thành đá với khe khẽ hát. Cô mê hát, bao gồm khi bịa ra cả phần đông lời hát ngớ ngẩn. Định người thủ đô hà nội và là một cô nàng khá xinh với hai bím tóc dày, mềm, loại cổ cao và đôi mắt đẹp. Nhiều anh lái xe quý thích thường nhờ cất hộ thư ve vãn cô.

Đang hay mộng đè suy nghĩ, Định đột nhiên giật mình. Tất cả tiếng giục của Nho và chị Thao. Họ đã nhận được ra giờ máy cất cánh trinh sát. Cả tổ đã cực kỳ quen với việc: loại sự im lặng là sự bất thường. Tiếng lắp thêm bay do thám và tiếng phản bội lực gầm gào theo sau.

- sắp đến đấy! - Nho quay sườn lưng lại, chụp loại mũ sắt lên đầu. Chị Thao vẫn nhàn rỗi nhai mấy dòng bánh quy. Chị bình thản đến phạt bực nhưng lại lại tuyệt sợ máu. Chị tuyệt diêm dúa nhưng trong công việc, chị cưng cửng quyết và táo bị cắn dở bạo vô cùng.

Chị Thao cầm cái thước trên tay Định, rồi nói: "Định ởnhà. Lần này nó bỏ ít, nhì đứa đi cũng đủ", rồi kéo tay Nho, vác xẻng lên vai rời khỏi cửa.

Định ở trong nhà trực năng lượng điện thoại. Lòng cô rét như lửa đốt. Bao bọc chỉ thấy khói bom mù mịt và tiếng cao xạ nã nhau chan chát. Địch tấn công dữ quá nhưng mà cũng may những anh cao xạ, thông tin và công binh vẫn kịp chi viện cho tía cô gái.

Nửa tiếng sau, chị Thao về, bình thản mệt lả và cáu kỉnh. Đại đội trưởng đã chiếm lĩnh được thông tin. Anh tế nhị cảm ơn cha cô gái.

Nho cũng về, bình tâm và ướt sũng. Cô vừa rửa ráy ở bên dưới suối lên, đẹp nhất và lanh tanh như một que kem trắng.

Cả tổ suy nghĩ ngợi một cơ hội rồi buổi tối lại đi ra đường luôn. Bọn họ đi phá bom trong chiếc không khí im thin thít đến ghê người. Ba cô nàng thao tác rất nhanh và thành thục. Nhị mươi phút sau, một hồi còi, rồi hồi bé thứ nhì nổi lên. Số đông tiếng bom nổ vang trời xé toang không khí yên lặng. Mùi thuốc 32 bom bi đát nôn, khu đất đá rơi lộp bộp, rã đi lặng lẽ trong những những vết bụi cây.

Thao và Định đã định ra về. Nhưng hốt nhiên họ phát hiển thị Nho đã bị thương. Hầm của Nho bị sập lúc cả nhì quả bom của chị ấy cùng vạc nổ.

Định với Thao chuyển Nho về. Lốt thương ko sâu lắm nhưng bom nổ gần cần Nho bị choáng. Chúng ta tự lo quan tâm cho cô nàng vì không muốn làm phiền solo vị. Lát sau, Nho vẫn thiếp đi.

Hai cô bé ngồi lặng lặng nhìn nhau. Họ đang nuốt phần lớn giọt nước đôi mắt vào trong vì từ bây giờ phải giữ làm thế nào để cho cứng cỏi. Chị Thao hát, đa số giai điệu sai và lạc nhịp. Nhưng rất cần được hát. Hát để quên đi với để vững vàng tin hơn.

Có một đám mây, một đám nữa rồi thêm đám nữa kéo đến cửa hang. Khung trời đen đi và cơn dông ào đến bất ngờ đột ngột như một thay đổi bất thường trong trái tim con bạn vậy. Ở rừng mùa này xuất xắc thế. Trời mưa. Nhưng lại là mưa đá. Định nhận biết và yêu thích cầm một viên đá nhỏ thả vào lòng bàn tay của Nho, vui thích cùng cuống cuồng.

Mưa tạnh siêu nhanh. Định chợt thẫn thờ với nuối tiếc. Tuy nhiên cô ko tiếc những viên đá nhỏ. Cô sẽ nhớ về mẹ, về những ngôi sao 5 cánh to trên bầu trời thành phố, nhớ bà bán kem, nhớ con đường nhựa... Cơn mưa đã vô tình đả xoáy rất mạnh vào những kỷ niệm trong lòng hồn của cô gái xa quê.

=>Xem bỏ ra tiết: Những bài xích văn mẫu mã hay nhất bài viết số 2 văn 10 đề 1

Đề 2: Hãy tưởng tượng mình là Xi - Mông, kể lại chuyện ba của Xi - Mông

Bài làm

Đứa trẻ em nào cũng có thể có cho mình một gia đình để ở trong về, chỗ ấy có cha, có chị em và tất cả tình yêu thương. Tôi cũng có một gia đình với bà mẹ của tôi là bạn mẹ nữ tính và cực tốt thế gian, tuy vậy tôi luôn luôn thiếu thốn tình yêu của cha và tôi bi thiết vì sự khiếm khuyết ấy. Cảm tình của người mẹ có nguôi đi phần nào phần đa sầu vương trong tôi nhưng mà mỗi lần anh em cùng lớp lấy chuyện tôi ko có phụ thân ra làm đề bài thì trái tim tôi lại chẳng sao kìm được rất nhiều cơn đau thắt.

Hôm ấy, đa số chuyện như vậy lại lập lại, lần này, khi bọn chúng sẵng giọng nhưng mà thét vào phương diện tôi rằng: “Tụi bây biết không, thằng này không có cha!”. Tôi dường như không thể kìm chế được cơn khó chịu mà xả thân đánh mang lại tên vừa hét ra lời nói ấy một trái đấm thật táo tợn rồi chạy thật cấp tốc khỏi hầu hết lời bàn tán cay nghiệt kia. Tôi cứ thay chạy, cứ rứa chạy, tôi chạy là ngoài cánh đồng và ngồi bệt bên ven một bé sống, khóc nức nở. Trên sao? tại sao? người nào cũng có cha, tôi lại không tồn tại cha. Mặc dù là mẹ thân thương và quan tâm cho tôi rất cẩn thận thì tôi vẫn phải lắm một bạn cha, những lần tôi thấy thằng bạn được cha cõng, được cha mua cho dòng này, loại kia, tôi thấy mình cô đơn và ao ước sao mình cũng có một người cha như vậy, mình sẽ được phụ vương yêu, thân phụ bế, phụ thân chiều, thật niềm hạnh phúc biết bao. Tuy thế nếu chỉ vậy thôi chắc hẳn rằng tôi đang quen dần dần và vì chưng có bao la tình mẹ nên tôi đã chẳng buồn bã đến rứa nếu không xẩy ra lũ các bạn khinh thường rằng bản thân là người con không cha. “Con ko cha”, nghe sao mà xót xa quá, tôi úp phương diện khóc, đôi mắt tôi chạm vào dòng xoáy nước vẫn chảy và thoải mái và tự nhiên tôi ý muốn dìm bản thân xuống chiếc sống lắm lắm. Chết rồi, tôi sẽ không hề bị bạn bè trêu chọc, bị điện thoại tư vấn là người con hoang không tồn tại cha. Tôi ngồi lặng lẽ bên bờ sông, nước đôi mắt cứ chảy, quan tâm đến tự tử cứ len lỏi vào đầu tôi, chìm đi khi tôi chú ý đến các đám mây hồng tốt những nhỏ cá mà lại rồi lại cứ vậy nổi lên khiến cho tôi chẳng mong muốn về nhà. Tôi lại khóc. Bất ngờ, tôi giật mình vì có bàn tay ai đó nặng trịch đặt lên trên vai và tiếp đó, các giọng nói trầm hùng.

– nhỏ bé con ơi, việc gì khiến cho con bi quan đến thế…

Tôi xoay lại. Một fan thợ cùng với hàm râu black và làn tóc dợn từng sợi, đang chú ý nhìn tôi, tôi đoán chú là một người thợ rèn. Thấy chú to béo nhưng dường như là người hiền hậu, tôi đùng một phát muốn rước hết tấm tức kể mang đến chú nghe:

– Tụi nó đánh bé vì con không có cha.

Người thợ hiền lành với đôi mắt sáng mỉm cười:

– Sao kỳ viên vậy… người nào cũng có phụ vương mà con.

Câu nói ấy càng tạo cho tôi đâu đớn làm sao, tôi quay khía cạnh đi:

– Nhưng con không có.

Tôi lại khom xuống nức nở, chú ấy bên cạnh đó không nỡ để trẻ con khóc, tức thì bế tôi lên cùng nói:

– Nín khóc đi con. Chú sẽ dắt bé về cùng với mẹ. Chị em con đang chỉ đến biết phụ thân ở đâu.

Tôi đột nhiên thấy bình an và yên tâm trong tầm tay chú, tôi chuyển tay ôm cổ chú, rồi nín khóc. Chú gửi tôi về nhà, lúc đó trời đã gần tối, từ xa tôi đang thấy mẹ đang đứng nghỉ ngơi cửa giống hệt như đang ngóng tôi. Có lẽ mẹ lo mang lại tôi lắm vị tôi không nhiều khi đi học về muộn như thế. Vừa xuống ngoài tay chú thợ, tôi tức thì chạy tức thì tới bao phủ lấy mẹ, bà mẹ nhìn tôi, góc nhìn ánh lên sự lặng tâm. Cầm chiếc mũ bên trên tay, chú thợ tiến lại ngay gần hai người mẹ con tôi, ngượng nghịu ấp úng.

– Thưa cô, tôi gặp gỡ cháu đi lạc xung quanh bến sông…

Tôi ấm ức, mếu máo:

– không phải mẹ ơi, con ao ước nhảy xuống sông. Trên tụi nó tấn công con… Tụi nó đánh nhỏ vì con không tồn tại cha.

Xem thêm: Đội Hình Bóng Đá Đắt Giá Nhất Thế Giới Trị Giá Hơn 1 Tỷ Bảng Anh

Nói xong, tôi hơi ân hận hận vì chưng những lời của tớ làm mẹ đau lòng, chị em ôm tôi vào lòng, rơi nước mắt. Tuy thế tôi không để trung ương lắm đến điều ấy, tôi chạy nhanh đến chỗ chú thợ rèn và đánh liều:

– Chú làm phụ thân con được không…

Chú không trả lời, hại chú từ chối, tôi nói không bởi vì dự:

– trường hợp chú không chịu đựng làm phụ thân của con, con sẽ dancing xuống sông.

Chú nghe câu kia liền gật đầu đồng ý đồng ý:

– Được chứ sao không, tinh ranh con.

Và tôi ghi nhớ mình chưa biết tên chú:

– Chú thương hiệu gì để sở hữu ai hỏi thì nhỏ nói.

– Philip.

Ngày hôm sau mang đến lớp, khi lũ trêu chọc tôi ngày hôm trước lại tạo chuyện, tôi dõng dạc khiến cho chúng không thể nói được câu nào:

– phụ vương tao thương hiệu Philip.

Nói xong xuôi câu ấy, tôi định quay sống lưng bỏ đi nhưng bầy chúng định tiến công tôi, may sao gồm thầy giáo can thiệp, đưa tôi về nhà, tôi bước tiến theo thầy, trong trái tim đầy trường đoản cú hào, quăng quật lại sau sườn lưng sự ngơ ngác cùng tức điên của đám chúng ta xấu. Tôi tin tôi đã thắng!

=>Xem chi tiết: Những bài xích văn chủng loại hay nhất nội dung bài viết số 2 văn 10 đề 2

Đề 3: sau thời điểm tự tử sinh sống giếng Loa Thành, xuống Thủy Cung, Trọng Thủy vẫn tìm thấy Mỵ Châu.

Bài làm

Trọng Thủy tỉnh mới lớn bàng hoàng nhận ra mình đã ở giữa không bến bờ biển nước. Mọi tầng san hô cứ liên tục nối nhau làm bịt khuất trung bình nhìn. Bao phủ chàng khi đó chỉ tất cả nước với những đàn cá tung tăng bơi lội.

Trọng Thủy vẫn tồn tại ngơ ngác. Chàng dấn bước tiến miễn cưỡng cùng không phương hướng. Thế nhưng vừa thoát khỏi đám san hô, Trọng Thủy đã trở nên bốn năm hình nhân quái lạ mình tín đồ đầu tôm cá tự đâu kéo cho trói chặt gửi đi. Trọng Thủy được đưa tới một cung điện nguy nga lộng lẫy, cái mà chàng chưa khi nào gặp ở trên trần. đông đảo ngôi nhà trang nghiêm sáng trưng màu sắc ngọc, có khá đầy đủ lính canh và fan hầu ra vào tấp nập. Qua tư năm lần cửa canh như thế, Trọng Thủy bị tóm gọn vào quỳ làm việc trong đại điện. Một tên bộ đội trong nhóm người kia cũng quỳ xuống cùng thưa:

– Thưa công chúa! bọn thuộc hạ bắt được thương hiệu này ở kế bên cổng điện. Coi chừng hắn đến đây bao gồm ý gian tà, xin công chúa chỉ dẫn xét tội.

Người ngồi trên kia lên tiếng. Trọng Thủy nghe thấy quen quen tuy thế mặt fan kia trùm kín nên chàng không chú ý rõ.

– Này, anh kia! Anh từ đâu tới mà lại lạc đến đây?

– Dạ, bẩm! Tôi người trần, bởi vì ngờ tín đồ tình vẫn ở vào giếng nước buộc phải mới lao mình xuống giếng rồi bị lạc đến nơi đây.– Vậy anh tên gì?– Tôi là Trọng Thủy, là con trai của Triệu Đà Vương.– Ta nghe nói ở trên trần, ngươi gây nên nhiều tội ác cho nhân dân Âu Lạc, khiến cho họ vô cùng ân oán thán. Điều đó bao gồm đúng tốt không?

Trọng Thủy khôn cùng ngạc nhiên. Ngạc nhiên một người hoàn toàn xa kỳ lạ lại biết ngọn ngành rất nhiều chuyện của mình. Biết là thiết yếu chối, Trọng Thủy bèn viện lý do:

– thành tâm tôi cũng là tuân theo ý của vua cha.

– nhà ngươi lại còn định chối tội tốt sao? bạn ngồi trên điện kia nổi nóng. Nhà ngươi giả vờ sang ước hòa Âu Lạc, xin cưới công chúa Mị Châu nhằm chờ thời cơ trộm nỏ thần đã là một tội. Tàn tệ hơn, ngươi lại mang lại quân quân nhân sang giày xéo giáo khu nước Nam khiến cho muôn dân kêu gào trong nhức khổ. Không các thế, công ty ngươi còn nhẫn trọng điểm bức chết vua Âu Lạc, bức bị tiêu diệt người bà xã thủy thông thường mà ngây thơ dại khờ của mình. Với bằng ấy tội danh đơn vị ngươi còn ước ao đổ lỗi mang lại ai?

Trọng Thủy tái mặt, chần chờ người ngồi trên điện là ai. Nhưng mà sợ quá, phái mạnh cúi đầu nhấn tội:

- Thưa công chúa! Tôi biết mình mang tội mập nhưng tôi một lòng yêu quý Mị Châu, ngày đêm ước ao ngóng được gặp nàng nhằm tỏ bày nỗi lòng ân hận.

– bây giờ nhà ngươi mới hối hận hận thì có xử lý được gì đâu?– Tôi biết vậy. Tuy nhiên ngày xưa, Mị Châu vị rất dịu dàng tôi nhưng nghe tôi vớ cả. Tôi yêu thương thương bạn nữ thật tôi sẽ lừa dối trái tim tinh khiết của người vợ nên tôi day xong xuôi lắm. Đến khi đàn bà mất đi tôi bắt đầu biết dù có là vua Âu Lạc tuy vậy nếu mất Mị Châu, cuộc sống đời thường của tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tôi khôn xiết muốn gặp gỡ nàng để ít nhất được nói với cô bé sự ăn năn hận của tôi.

– Trọng Thủy! cánh mày râu hãy ngẩng khía cạnh lên và quan sát xem thiếp là ai?– thanh nữ là… Mị Châu!– Vâng thiếp đúng là Mị Châu. Sau thời điểm thiếp bị tiêu diệt đi, vua Thủy Tề đã khôn xiết thương tình nhưng nhận thiếp làm nhỏ gái. Chính vì thế thiếp new được ở nơi đây.– Mị Châu! Ta xin lỗi nàng. Do ta mà cô gái phải chịu đựng bao đau khổ. Bây bấy lâu ta chỉ mong được gặp mặt nàng. Ta chuẩn bị bỏ đi toàn bộ để được cùng nàng sống trong hạnh phúc. Hãy tha thứ mang lại ta.

– Thiếp mừng bởi vì chàng đã nhận được ra lầm lỗi. Nhưng bọn họ không thể sinh sống với nhau. Nếu có tác dụng như vậy, fan đời vẫn nhạo báng họ mãi mãi. Ko được sống với nhau coi như cũng là 1 trong sự trừng phạt xứng đáng với đầy đủ lỗi lầm quá lớn của bọn họ ở bên trên hạ giới. Thiếp sẽ đợi ngày này từ thời xưa và chỉ và để được nói với nam nhi một câu thôi: hãy sinh sống sao cho giỏi trong phần nhiều ngày tới đây để bù đắp cho phần nhiều gì mà bọn họ đã khiến ra.

Mị Châu vừa nói hoàn thành câu thì cả cung điện nguy nga tự dưng biến ngay lập tức đâu mất. Bao phủ vắng lặng chỉ còn trơ lại một mình Trọng Thủy. Chàng hối hận mà yên ổn câm không nói được. Vết dơ mà chàng đã khiến ra chắc rằng chỉ bao gồm nước biển khơi Đông xô dạt ngàn đời mới mong muốn xóa được.

Trọng Thủy cứ ngồi đó hàng chục ngày đêm. Cùng rồi chần chừ tự bao giờ. Con trai đã hóa thành fan đá. Sau này hàng mấy trăm năm, có người lặn xuống biển lớn Đông tìm ngọc quý vẫn còn đấy nhìn thấy một tảng đá hình người đau đớn khổ não đã dang hai tay ra như mong xin ai đó một điều gì.

=>Xem chi tiết: Những bài văn chủng loại hay nhất nội dung bài viết số 2 văn 10 đề 3

Đề 4: kể lại một kỉ niệm sâu sắc của anh (chị) về tình cảm mái ấm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò theo ngôi nhắc thứ nhất

Bài làm

Mỗi khi trở về viếng thăm quê tôi lại ra vườn của ông nội, lại ngắm nhìn cảnh vật vật với nhớ về ông, người ông nhưng mà tôi vô cùng yêu quý và kính trọng. Ông sẽ ra đi mãi mãi, không còn bên tôi nhằm dõi theo cuộc đời tôi nữa, tuy vậy hình hình ảnh của ông thì mãi mãi trong thâm tâm trí tôi.

Khi còn sinh sống ông là 1 trong những người không nhỏ lớn, bàn tay khổng lồ bè, làn domain authority ngăm đen, sần sùi thô ráp, khuôn phương diện ông rất hiền khô phúc hậu, luôn luôn nở niềm vui trước thú vui của con cháu. Ông khôn cùng yêu cây đề nghị rất ưng ý trồng cây, cứ hở ra ở đâu là ông lại trồng cây vào vị trí đó. Vị vậy sân vườn của ông có tương đối nhiều cây, cả hoa lá cây cảnh và cây ăn uống quả.

Hàng ngày, sau khoản thời gian đã làm xong xuôi việc lặt vặt trong bên giúp con cháu, ông hay ra vườn cây để siêng sóc, nhìn nghĩa từng cây. Ông bảo, ví như lắng tai ông hoàn toàn có thể nghe được tiếng xì xẩm nói chuyện của cây. Ông tôi hay bịt mắt tôi giữa vườn cây, ông dạy dỗ tôi bí quyết lắng nghe: giờ chim hót, giờ ve, tiếng dế, tiếng rằng cây xào xạo khua lên những bạn dạng nhạc yên ổn bình làng mạc dã. Cùng với lòng yêu thiên nhiên mà ông đã truyền cảm hứng, tôi cảm nhận được dòng mát lành của gió mơn man, mẫu ran rát của nắng nóng hè bên trên da, hương thơm đất, hương thơm nồng nồng của không ít con mưa hè cấp vã… Ông tôi gọi cái giây phút tĩnh yên đứng giữa vườn cây chính là “cảm thừa nhận sự sống”.

Tuổi già đã đi vào với ông sau bao trở ngại vất vả của cuộc đời, hình như ông đã gồm linh cảm không giỏi về điều nào đấy đến cùng với mình. Một chiều, ông dần dần tôi ra vườn. Ông chỉ các chiếc là vàng bay bay lìa khỏ cảnh, nói “Đó là ông.” Ông chỉ các chiếc lá xanh non mỡ sở hữu vẫn bé trên cây “Đó là cháu”. Tôi hỏi trên sao. Ông đã phân tích và lý giải cho tôi quy luật của việc sinh tồn, nhỏ người tương tự như cây là, khi lá đã già, người đã già sẽ ra khỏi cây, giống hệt như con người rời ngoài cuộc đời, nhường chỗ cho nhỏ cháu. Khi đó tôi cũng không biết hết được những chân thành và ý nghĩa qua khẩu ca của ông, nhưng mà chỉ mơ hồ, một nét ảm đạm hiện lên trên hai con mắt của ông.

Tôi phệ dần trong tình ngọt ngào và khuyên bảo của ông, tuy thế tôi không được sống cùng ông vì cha mẹ phải chuyển công tác làm việc lên thành phố. Tôi cũng đuổi bắt kịp với mọi phồn hoa chỗ phố thị, quen thuộc với cuộc sống tập nập và ngoài ra có cơ hội tôi đã quên ông.

Tôi bự lên, học hành cũng nhiều, ít có thời gian về thăm ông hơn. Từng khi trở lại thăm ông, tôi nhận thấy sự già đi trên khuôn khía cạnh ông, nhưng mà tôi không có khá nhiều thời gian để chăm sóc ông. Tôi thấy thương ông nhưng lại vì hoàn cảnh tôi phải tạm biệt ông. Thấy sức mạnh ông giảm sút, tôi nhắc nhở ông hãy giữ lại gìn mức độ khỏe. Sức khỏe ông đã biến đổi nhưng ông vẫn âu yếm vườn cây, vẫn sớm hôm lấy cây làm người bạn.

Rồi ông té bệnh, tôi chạy trở lại thăm ông, ông nằm đó, góc nhìn vẫn chú ý tôi trìu mến, tình cảm ông dành cho tôi vẫn luôn đầy ắp. Ông sẽ giống chiếc là lìa cảnh, xa lánh tôi mãi mãi. Tôi hiểu được trung ương nguyện của ông, đã đề nghị giữ căn vườn làm kỉ niệm và nuốm ông âu yếm nó. Khu vườn là cảm tình mà ông đã dành cho đời cho con cháu, là hiện tại thân của ông. Lúc tôi không thể ông nữa, nhưng mà còn khu vườn, vì chưng vậy từng khi trở lại viếng thăm quê, tôi lại được gặp ông tại căn vườn này.