Câu vấn đáp được xác thực chứa thông tin đúng chuẩn và xứng đáng tin cậy, được chứng thực hoặc vấn đáp bởi các chuyên gia, giáo viên bậc nhất của bọn chúng tôi.

Bạn đang xem: Thiên nhiên trong thơ mới đẹp nhưng buồn


*

I, Dàn ý tham khảo

A. Mở bài

- ra mắt tác giả

+ Xuân Diệu

+ Huy Cận

+ Hàn mang Tử

=> Đều là hồ hết nhà thơ vượt trội của nền thơ ca nước ta với phong cách sáng tác đặc sắc, ấn tượng.

- trình làng tác phẩm:

+ cấp vàng

+ Tràng Giang

+ Đây làng Vĩ Dạ

=> Xuất xứ, nội dung và nghệ thuật

- trình làng chung về vẻ đẹp quyến rũ của vạn vật thiên nhiên qua tía bài thơ.

B. Thân bài

1. Gấp vàng

- Bức tranh vạn vật thiên nhiên nhiều color sắc.

- phong cảnh ấy được Xuân Diệu diễn tả bằng phần đông câu thơ cất cánh bổng, khôn xiết sinh động.

+ khung cảnh non nước tồn tại trong thơ đẹp long lanh như một “thiên con đường trên phương diện đất”.

+ Hình ảnh “ong bướm”, “hoa của đồng nội”, “lá của cành tơ”, “yến anh”,… qua bé mắt của người nghệ sĩ tài hoa đang hiện lên thật xứng đáng yêu, thật say đắm lòng người.

+ cuộc sống như buổi tiệc đang mừng đón cùng những hương vị ngọt ngào, lãng mạng của “tuần mon mật”, mùi thơm trong lành của “đồng nội xanh rì” , âm thanh lôi kéo trầm bổng như “khúc tình si”.

2. Tràng giang

- Trước hết, bọn họ cùng Huy Cận trải lòng bản thân qua bức tranh thiên nhiên Tràng giang với nét xinh cổ điển, đầy thi vị:

"Sóng gợn tràng giang ảm đạm điệp điệp...."

- bức ảnh tâm cảnh ẩn chứa đằng sau bức tranh ngoại cảnh, nỗi ảm đạm của lòng người như lan tỏa sang cả thiên nhiên.

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Tạo Và Quản Lý Fanpage Trên Facebook Cho Người Mới Bắt Đầu

3. Đây thôn Vĩ Dạ

"Đây xóm Vĩ Dạ" của đất nước hàn quốc Mặc Tử một bức tranh tử vi phong thủy hữu tình tiềm ẩn những trọng tâm sự, nỗi muốn nhớ thầm kín đáo về một mối tình gắn sát cùng mảnh đất Vĩ Dạ thân thương.

C. Kết bài

- xác định lại chủ ý trên

- cảm tình của em giành riêng cho bài thơ

II, bài xích văn tham khảo

Nhận xét đến thiên nhiên trong vô số bài thơ mới (1932-1945), có chủ ý cho rằng nó phần nhiều mang vẻ đẹp mắt gợi cảm. Và gồm lẽ, điều đó được diễn đạt trọn vẹn qua cha bài thơ "Vội vàng", "Tràng giang" với "Đây buôn bản Vĩ Dạ".

Nhắc đến Huy Cận, Xuân Diệu, Hàn mang Tử là ta nói đến ba hồn thơ tiêu biểu của trào lưu Thơ mới trong năm 30 của thay kỉ XX. Họ phần đa là những thi sĩ có cách nhìn thiên nhiên rất độc đáo, new mẻ, biệt lập và một trái tim nhạy bén cảm, rung rượu cồn mãnh liệt trước vẻ đẹp, vẻ sexy nóng bỏng của thiên nhiên. Nhưng ẩn chứa kín đáo đáo sau vẻ đẹp và sự gợi cảm ấy là tâm trạng phảng phất nỗi buồn của các trí thức đương xa xưa thời cuộc đầy tăm tối.

Trước hết, bọn họ cùng Huy Cận trải lòng bản thân qua bức tranh thiên nhiên Tràng giang với nét đẹp cổ điển, đầy thi vị:

Sóng gợn tràng giang bi đát điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước tuy vậy song

Thuyền về nước lại sầu trăm ngả

Củi một cành thô lạc mấy dòng

Đọc đa số dòng thơ đầu, ta như mường tưởng ra trước mắt phong cảnh sông nước mênh mông, êm đềm, tĩnh lặng với những "sóng gợn", "con thuyền",... - thi liệu thường thấy trong thơ văn cổ điển. Từng lớp sóng bạc tình cứ nối dài, nối dài, lan xa trong ko gian tạo cho bức tranh rất đẹp hùng vĩ, phóng khoáng, vô biên. Thêm một nét chấm phá "củi một cành khô" bềnh bồng trên mặt nước với hình hình ảnh con thuyền gác mái trôi xuôi lại khiến cho cảnh bình dị, thân thuộc cơ mà cũng thiệt thơ mộng với linh hồn của quê nhà xứ sở. Dẫu vậy đứng trước quang cảnh như vậy, nhìn những nhỏ sóng "buồn điệp điệp", nhà thơ cũng dưng trào trong tâm địa nỗi bi quan như từng lớp sóng cuộn, triền miên ko nguôi, hình hình ảnh "củi một cành khô" gợi sự lạc lõng, cô độc của người sáng tác hay cũng đó là của lớp bạn trí thức đương thời tâm huyết nhưng không tìm thấy con đường đi của mình, bơ vơ, lạc lõng trước cuộc đời. Tranh ảnh tâm cảnh chứa đựng đằng sau bức ảnh ngoại cảnh, nỗi bi đát của lòng người như rộng phủ sang cả thiên nhiên.

Nỗi bi thương côn 1-1 cứ nuốm thấm sâu rộng vào cảnh vật: lỏng chỏng cồn nhỏ gió đìu hiuĐâu tiếng làng xa vãn chợ chiềuNắng xuống, trời lên sâu chót vótSông dài, trời rộng, bến cầm cố liêu hình như dòng tràng giang không ngừng mở rộng hơn về ko gian, hình ảnh: có thêm lưa thưa vài cồn mèo nhỏ, tất cả thêm âm thanh của giờ đồng hồ chợ chiều là âm nhạc quen thuộc, gần cận của quê hương, bầu trời với phần đa vạt nắng và nóng chiều buông xuống cùng một bến sông nhỏ dại nằm yên lìm trong nắng và nóng sớm. Đây phần nhiều là phần nhiều hình ảnh bình dị với linh hồn của thôn mạc, đều nét demo đó đã tạo nên bức tranh rất đẹp tĩnh lặng, lặng bình. Và không khí ấy còn được mở rộng thành không gian ba chiều mênh mông, rợn ngợp với "nắng xuống, trời lên, sông dài", hình hình ảnh vũ trụ không tồn tại đáy, không ngừng mở rộng không cùng, tạo xúc cảm "sâu chót vót". Chẳng ai rất có thể có cách kết hợp từ độc đáo, táo bị cắn dở bạo như Huy Cận khi thực hiện một tự chỉ độ cao với tự gợi chiều sâu càng khiến vũ trụ vô biên, rợn ngợp. Nhưng mà ẩn sâu vào bức tranh vạn vật thiên nhiên đầy gợi cảm đó lại là nỗi ai oán cô liêu của fan thi sĩ cùng với kiếp fan bé nhỏ trước sự rộng lớn lớn, rợn ngợp của cuộc đời. Qua mang lại khổ 3 bài xích thơ, vẫn thuộc dòng tràng giang bát ngát sóng nước: 6 bình dạt về đâu hàng nối hàngMênh mông không một chuyến đò ngangKhông cầu gợi chút niềm thân mậtLặng lẽ bờ xanh tiếp bến bãi vàng mà lại cảnh vật dụng được tô điểm thêm đó là mọi cánh bèo mặt hàng nối mặt hàng trôi bên trên sông, hầu như bờ xanh, bãi vàng hai bên bờ - đầy đủ hình ảnh hết mức độ bình dị, thân thuộc. Trước cảnh rộng lớn sóng nước, thi nhân quan sát bèo dạt mây trôi mà lại lòng trường đoản cú vấn "về đâu", nhìn cầu, chú ý chuyến đò ngang mà lại không khỏi tự khắc khoải, cô quạnh. Văn pháp tả cảnh ngụ tình vẫn khắc họa rõ nét hơn nỗi buồn cô đơn của một tín đồ hay cũng chính là của cả lớp tín đồ lúc bấy giờ. Thiên nhiên trong tràng giang liên tiếp được xung khắc họa rõ nét hơn qua hầu hết câu thơ cuối: Lớp lớp mây cao đùn núi bạcChim nghiêng cánh nhỏ: bóng chiều saLòng quê dờn dợn vời nhỏ nướcKhông sương hoàng hôn cũng nhớ nhà tứ câu thơ cuối vẽ đề nghị những nét vẽ tuyệt đẹp nhất của buổi hoàng hôn trên quê hương xứ sở bởi vài nét phá cách với đầy đủ hình hình ảnh ước lệ rất gần gũi "cánh chim chiều, chòm mây chiều".

Không y hệt như những đơn vị thơ truyền thống khác, mây chiều trong thơ Huy Cận rất đẹp rực rỡ, sống động, đầy sinh khí, sở hữu vẻ đẹp nhất linh hồn quê hương xứ sở. Từng lớp mây chất ck lên nhau, "đùn" cao, tỏa rộng chiếm lĩnh cả ko gian, vũ trụ. Vũ trụ như không ngừng mở rộng hơn, hùng vĩ, vô biên. Khía cạnh trời ẩn phía sau những đám mây, chiếu mọi tia nắng nóng lên khiến mây như các "núi bạc" sáng phủ lánh. Hoàng hôn trên quê nhà đẹp như một miền cổ tích. Bên trên nền cảnh hoàng hôn ấy điểm thêm 1 vài hình ảnh độc đáo: "chim nghiêng cánh nhỏ", tác giả đã cần sử dụng điểm vẽ diện nhằm tô đậm hơn mẫu hùng vĩ của thai trời, làm cho những đường nét vẽ đầy thơ mộng mang đến buổi hoàng hôn.. Khung trời hoàng hôn rất đẹp hùng vĩ, thơ mộng, bùng cháy rực rỡ đầy vận khí với hầu như dáng hình thân quen, sở hữu linh hồn quê hương xứ sở là vậy nhưng vẫn ẩn trong số ấy là nỗi xót xa, cô đơn, hiu quạnh vắng của loại Tôi vào kiếp người nhỏ tuổi bé. Và thông qua những đường nét vẽ đẹp mắt đẽ, đầy sexy nóng bỏng của thiên nhiên, tác giả cũng biểu hiện tình yêu quê hương, non sông thầm kín của mình.

Đồng điệu cùng với Huy Cận, đơn vị thơ Xuân Diệu cũng gửi gắm nỗi lòng mình qua bức tranh thiên nhiên nhiều màu sắc. Quang cảnh ấy được Xuân Diệu miêu tả bằng số đông câu thơ cất cánh bổng, khôn xiết sinh động. Cảnh quan non nước tồn tại trong thơ tuyệt đẹp như một “thiên mặt đường trên mặt đất”. Hình hình ảnh “ong bướm”, “hoa của đồng nội”, “lá của cành tơ”, “yến anh”,… qua con mắt của fan nghệ sĩ tài hoa đang hiện lên thật xứng đáng yêu, thật si lòng người. Cuộc sống thường ngày như bữa tiệc đang chào đón cùng những hương vị ngọt ngào, lãng mạng của “tuần tháng mật”, mừi hương trong lành của “đồng nội xanh rì” , âm thanh lôi cuốn trầm bổng như “khúc tình si”. Tình cảm lứa đôi hiện hữu khiến cho cho cuộc sống thường ngày lại càng ấm áp, yêu thương đời và niềm hạnh phúc ngập tràn lan mọi nơi. Điệp kết cấu “này đây” của Xuân Diệu được thực hiện thật tài tình và đầy khôn khéo như lời mời gọi, phô bày hết phần nhiều tinh hoa,tuyệt mỹ của cuộc sống. Các khi sáng sủa sớm, “thần Vui hằng gõ cửa” ta lại mừng đón một ngày bắt đầu trong niềm hân hoan, rạng rỡ. Hình hình ảnh so sánh đầy sáng tạo và rất sexy nóng bỏng “Tháng giêng ngon như 1 cặp môi gần”, mon giêng mon của mùa xuân tràn đầy sức sống được so sánh như “một cặp môi gần”, đó là bờ môi căng mọng tuyệt đẹp của người con gái đang độ xuân thì. Nói cách khác cái quan sát của Xuân Diệu rất mớ lạ và độc đáo và độc đáo, ông sẽ lấy chuẩn chỉnh mực cái đẹp của con tín đồ để miêu tả cảnh dung nhan của thiên nhiên. Đây quả là 1 trong những câu thơ đặc sắc và có mức giá trị nghệ thuật và thẩm mỹ vô cùng to lớn. Qúa vui tươi với niềm thèm khát của mình, người sáng tác đã vội vàng chạy theo nhịp sống ăn năn hả, ông quan trọng chờ “nắng hạ” cũng chính vì tâm hồn ông cơ hội nào tương tự như đang là mùa xuân chói sáng.

Cũng giống hệt như Huy Cận, Xuân Diệu cũng nhờ cất hộ vào bức tranh thiên nhiên trời thu những cảm xúc của dòng Tôi cá thể buồn lãng mạn, nhớ thương da diết, nỗi đơn độc lan tỏa lịch sự cả cảnh vật. Khác với vẻ lãng mạn, mộng mơ nhưng bi quan bã, đìu hiu trong phần lớn trang thơ Tràng giang của Huy Cận, Đây mùa thu tới nhanh chóng của Xuân Diệu, thiên nhiên trong bài thơ Đây xã Vĩ Dạ của thi sĩ bọn họ Hàn (Hàn khoác Tử) tồn tại thật sống động, tươi xinh, đẹp nhất đẽ: Sao anh ko về nghịch thôn VĩNhìn nắng mặt hàng cau, nắng bắt đầu lênVườn ai mướt quá xanh như ngọcLá trúc che ngang mặt chữ điền bài xích thơ xuất hiện thêm bằng câu hỏi với âm điệu tha thiết, triền miên. "Sao anh ko về nghịch thôn Vĩ" nghe như 1 lời trách cứ, dỗi hờn tuyệt cũng chính là lời mời điện thoại tư vấn của người thôn Vĩ cùng với thi sĩ, nhưng thực ra đó chính là lời tác giả tự mời gọi chủ yếu mình vào nỗi mong ước được về chơi thôn Vĩ. Vậy gồm gì độc đáo thú vị nghỉ ngơi thôn Vĩ mà lại nhà thư lại khao khát mang đến vậy?. Bức tranh thiên nhiên lộ diện bằng hình ảnh cái "nắng hàng cau, nắng bắt đầu lên", ánh nắng chan hòa tỏa nắng tỏa sáng, bừng dậy cả không gian. Vườn Vĩ Dạ vừa tỏa nắng rực rỡ tinh khôi vừa mát lành, nhẹ nhẹ đối lập với việc tĩnh lặng, trầm tứ của Huế. Sân vườn được tác giả vẽ bằng những nét cây bút từ xa mang lại gần, từ cao mang đến thấp, tuy thế "vườn ai" phiếm định tuy vậy gợi lên quang cảnh sống động, tươi mới, lung linh với hầu như khu sân vườn "mướt", sum suê, mơn mởn, ngấn mỡ màng, mượt mượt, một vẻ rất đẹp đầy mức độ sống. Greed color của cây xanh là màu "xanh như ngọc" vừa gợi vẻ trù phú, vừa gợi sự lộng lẫy, quý phái. Câu thơ không chỉ là tả cảnh mà còn là lời trầm trồ khen ngợi cảnh sắc đẹp đẽ, gợi cảm, sexy nóng bỏng của tác giả trước cảnh quan thiên nhiên tươi tắn của Vĩ Dạ. Không chỉ vậy, cảnh làng mạc Vĩ còn hiện hữu đầy thơ mộng, ấm áp bởi bao gồm sự xuất hiện thêm của con fan xứ Huế với lối sống kín đáo, giỏi ngại ngùng, e thẹn. Chỉ qua mấy cái thơ đầu, tác giả Hàn mang Tử đang vẽ lên trước mắt fan đọc cảnh vườn đặc trưng của xứ Huế ấm áp, tươi trẻ, tràn trề nhựa sống, cảnh và bạn cùng hòa quyện hài hòa. Bức trangh nước ngoài cảnh xứ Huế được mở rộng hơn về không khí với cảnh sông nước mây trời sở hữu nét rất độc đáo chỉ vị trí đây new có: Gió theo lối gió mây con đường mâyDòng nước bi lụy thiu hoa bắp layThuyền ai đậu bến sông trăng đóCó chở trăng về kịp tối nay! bên trên cao gió thổi nhẹ, mây chầm lừ đừ trôi, phía bên dưới sông hương thơm uốn mình an nhàn chảy, những hoa lá bắp lay động trong gió. Nhịp thơ chậm, giàn trải gợi sự minh mông của sóng nước mây trời cùng không khí yên ổn bình, nhịp sống thong dong trầm tư đặc thù nét tính cách lẻ tẻ của fan dân Huế mộng mơ. Cùng với đó là bức tranh đêm trăng trên sông hương thơm thơ mộng, huyền ảo, cả chiếc sông như tràn ngập ánh trăng lóng lánh, lung linh, hỏng ảo: loại sông trăng, bến sông trăng, thuyền chở đầy trăng. Có thêm trăng, bức tranh thiên nhiên sống động, tươi trẻ ban sáng sủa đã đưa thành tranh ảnh kì bí, huyền ảo, lung linh, gợi cảm biết nhường nào. Phải gồm một tình thương thiên nhiên, đính thêm bó với mảnh đất nền xứ Huế khẩn thiết sâu nặng trĩu và con mắt tinh tế, mẫn cảm thì thi sĩ Hàn mới hoàn toàn có thể vẽ bắt buộc bức tranh thiên nhiên tuyệt diệu cho như vậy. Cơ mà "Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu/ Người bi đát cảnh tất cả vui đâu bao giờ", ẩn sau bức tranh ngoại cảnh kia là bức tranh tâm cảnh của nhà thơ, vui bởi vì cảnh đấy dẫu vậy cũng thật buồn thương, cô đơn lan lan cả vào cảnh vật, thấm cả vào gió mây đất trời.

Như vậy, có thể thấy rằng, bức tranh vạn vật thiên nhiên trong cha tác phẩm Tràng giang (Huy Cận), nhanh nhảu (Xuân Diệu), Đây buôn bản Vĩ Dạ (Hàn khoác Tử) số đông mang số đông nét đẹp, sexy nóng bỏng riêng biệt, từng bức tranh đều sở hữu những nét xin xắn xắn, quyến rũ riêng và đặc trưng cho từng phong thái nghệ thuật của mỗi bên thơ. Tuy nhiên, điểm gặp mặt gỡ giữa bố nhà thơ tiêu biểu cho phong trào Thơ mới này là việc hòa quấn của lấp lánh thơ ca truyền thống cuội nguồn và thơ Đường kết phù hợp với thơ ca lãng mạn, nhà nghĩa trưng của Pháp. Vì vậy, ẩn phía sau mỗi tranh ảnh ngoại cảnh là bức tranh tâm cảnh, chứa đựng tâm trạng cô đơn, bế tắc, bất lực của chiếc Tôi cá nhân hay của tầng lớp trí thức bấy tiếng trước thời cuộc.