binhchanhhcm.edu.vn - gồm đôi lúc, tôi muốn rỉ tai với một ai đó, bất kỳ người nào cũng được, nói về ngẫu nhiên điều gì, chỉ cần phải có một tín đồ để chia sẻ. Nhưng không một ai cả, nhìn danh sách đồng đội đang sáng sủa đó, có những người dân từng cực kỳ thân, nói chuyện rất nhiều, khôn cùng nhiều. Ấy cố kỉnh mà, giờ ta không thể nói nữa.

Bạn đang xem: Tôi đã quen với cô đơn


Một buổi sớm thật trong lành, tôi thức giấc với sự trượt lâu năm trong cảm xúc, bật tung cửa ngõ số đón nhận tia nắng ban mai. Tôi đã quen cùng với cô đơn!
Cô đối chọi là nhiều lúc tôi cảm giác lạc lõng giữa những cảm xúc hỗn độn của tuổi trẻ em nồng nhiệt, là ghi nhớ về ai đó đã từng trong thừa khứ cùng với tôi một khoảng thời gian hạnh phúc, là search những con người đồng nhất để chia sẻ nhưng vô vọng. Đã có những lúc tôi mong ôm một cái thật nóng áp, khao khát một cái nắm tay thiệt chặt của fan mình yêu thương thương nhằm tìm lại hơi nóng ngày như thế nào mình từng có, từ vẽ cho doanh nghiệp về một câu chuyện tình cảm, bằng hữu mà chẳng lúc nào có thật cả.
*

Cứ thế, tôi chẳng kịp phát hiện ra rằng mình cô đơn nhiều mang lại thế. Lúc nào thì cũng một mình, che giấu đi những cảm hứng và để hồ hết thứ tan đi yên ổn lẽ. Bởi bản thân không thích những người yêu thương tôi bắt buộc đau lòng, để ý đến hay lo lắng. Có lẽ chính tôi sẽ tự mình chọn sự đơn độc đó. Xưa nay tôi quen đương đầu với toàn bộ mọi thứ. Có lúc cảm thấy căng thẳng nhưng lâu dần dần cũng thành thói quen.
Có đôi lúc, tôi muốn thì thầm với một ai đó, bất kỳ người nào cũng được, nói về ngẫu nhiên điều gì, chỉ cần phải có một tín đồ để phân tách sẻ. Nhưng không có bất kì ai cả, nhìn danh sách anh em đang sáng sủa đó, có những người từng cực kỳ thân, thì thầm rất nhiều, vô cùng nhiều. Ấy nỗ lực mà, giờ ta quan yếu nói nữa. Tự hỏi tại sao? À nên rồi, mình là 1 trong đứa đang không xuất sắc nói chuyện, lại tự cô lập bạn dạng thân, dù bạn ta có hỏi, bạn ta có an ủi, trọng điểm sự thì bạn dạng thân vẫn ko đủ tin tưởng để trường đoản cú mình giải bày hết toàn bộ cho họ. Chỉ với chưa bao giờ dám thử nói, chưa bao giờ muốn nói. Một mình là đầy đủ rồi - suy xét ấy cứ theo tôi suốt, mà chưa bao giờ tự lúc nào nó biến hóa câu châm ngôn sống luôn luôn rồi.
*

Chắc rằng sự đơn độc đó một phần nào là do vết yêu mến lòng nhằm lại. Tôi tự thu mình vào một góc để chẳng ai hoàn toàn có thể phát hiện ra cảm xúc chênh vênh váo. 2===== từ gợi tả vẻ mặt vênh lên tỏ ý kiêu ngạo ấy vẫn tồn tại tồn tại. Những anh bạn hay trách tôi “Sao mi cứ buồn, không trung khu sự với ai rồi lại tự bản thân chịu, mày không thấy mệt sao?”. Mệt nhọc chứ! Nhưng chịu thôi, tôi vẫn quá quen thuộc với những điều đó rồi, không còn chút tha thiết gì nữa. Tôi sợ rằng từng lần nói tới điều đó, gần như thứ vẫn lại tuôn ra như chưa lúc nào được quên. Nên lạng lẽ là giỏi nhất.
Cô đối kháng là cố kỉnh nhưng thỉnh thoảng tôi cũng được an ủi vày cô đơn. Là đều buổi coi phim trong rạp với những người lạ xung quanh, cười, khóc từng nào cũng chả ai quan liêu tâm, chả ai nhằm ý. Là long dong đâu đó, bất cứ thời gian, bất kể thời tiết, thả hồn theo mây gió, điên khùng theo cách mà tôi muốn, miễn sao bạn dạng thân được dễ chịu sống, thoải mái bay nhảy, thoải mái tự do. Đó là vấn đề tôi cảm xúc mình vẫn còn đấy may mắn, vẫn tìm được những thú vui, niềm tao nhã cho cuộc đời bớt vô vị. Mặc dù cho là buồn độ lớn nào, rồi cũng trở thành vui lên thôi. Sau cơn mưa trời lại sáng với tôi sẽ tiến hành thấy cầu vồng.
Cô đối kháng là vậy đó! Đôi chút buồn, chút ít vui, đôi chút chông chênh với những để ý đến nửa trẻ con nửa tín đồ lớn. Mặc dù thế tôi tin rằng sẽ sở hữu được một ai đó sẽ tìm tôi sau đa số ngày tháng cô đơn.

Nỗi bi thảm Nhỏ

Yêu là nhớ, đừng quên mong, mong là đợi và đợi chờ là hạnh phúc...


Gửi bài xích
*

Gặp mặt để rồi xa thân thuộc để rồi lạ

"Lời hẹn thanh xuân vốn là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu đó là bi thương. Vĩnh viễn dành riêng cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Xem thêm: Đh Công Nghiệp Hà Nội Lấy Điểm Chuẩn Đại Học Công Nghiệp Tphcm 2021 Chính Xác


Chắc chắn đi qua nỗi đau đang là số đông ngày hạnh phúc (Cafe Vlog)

Đêm dài cho mấy rồi ắt hẳn cũng tới lúc rạng đông rực sáng, cuộc đời trải qua những nỗi nhức rồi cũng biến thành có hồ hết ngày hạnh phúc, chỉ cần họ luôn sống nhắm đến tương lai và rất nhiều điều tốt đẹp.


Hóa ra người thứ tía yêu mang lại mấy cũng là fan đến sau (Vlog Radio)

Chắc hẳn vào số họ chẳng ai muốn khoác lên mình lớp áo với tên người thứ ba. Nhưng đôi lúc trong trận chiến với trái tim lý trí lại cấp thiết dành phần hơn. Yêu thương đấy, hi vọng đấy rồi lại đau đấy, thuyệt vọng và hận đấy.


Vội vã trưởng thành vội vã cô đơn (Vlog Radio)

Đàn ông tất cả tuổi con trẻ thì phụ nữ cũng có thanh xuân. Thanh xuân của thiếu phụ là quãng thời gian tươi tắn nhất, xinh tươi nhất, sáng chói duy nhất của một đời con gái, thì tuổi trẻ em của bầy ông toàn đông đảo câu trả lời chưa có thể chắn, những dang dở, lắm gập ghềnh.


Dành cả tx thanh xuân để yêu một người (Vlog Radio)

Mọi sản phẩm đã xong như chưa bắt đầu. Mỗi cá nhân đi một hướng. Gồm lẽ, trong tương lai khi bọn họ gặp lại, họ sẽ tất cả mọi thứ nhưng mà vĩnh viễn chẳng lúc nào có nhau.


Yêu đối kháng phương một người đối kháng phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc nơi nào đó câu nói: "Cảm giác đau lòng duy nhất là yêu solo phương một người đơn phương", cùng hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong bao gồm cái vòng quẩn ấy.


Thế giới hơn 7 tỷ tín đồ sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu thương một người. Thèm một bờ vai bình yên chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành riêng cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng nhằm biết quanh đó kia cuộc đời ngổn ngang nhưng chỗ ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng chừng trời bình yên.


Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường xuyên nói trong tình yêu, ai chi ra nhiều tình cảm hơn vẫn là bạn thua thiệt, tôi mỉm mỉm cười chẳng cho là đúng. Do khi yêu ai cũng đã trao đi những cảm xúc nơi đầu tim tinh khôi với nồng nhiệt độ nhất, vậy thời điểm rời đi đừng đem theo phần lớn ưu phiền, hãy để nụ cười hong khô giọt nước mắt; ai chiến hạ ai chiến bại đâu còn quan tiền trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì mặc mây trời...


Duyên phận vắt nào đã có trời cao an bài bác (Vlog Radio)

Những thời điểm yếu lòng nhất, em thường nhằm mặc bản thân vẫy vùng trong vượt khứ mà chẳng còn nỗ lực tìm phương pháp thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ niềm hạnh phúc và bình yên cả cơ mà thôi, dẫu rằng là chẳng thuộc nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió phong bế thì cũng trở nên có phần đa ngày nắng nóng ấm, em vốn dĩ hoàn toàn có thể lấy lại lòng tin rất nhanh nên mọi cảm giác tiêu rất đều trải qua và khung trời lại vào vắt, xinh đẹp.


Tết này con lại nợ mẹ một quý ông rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, ngần ngừ sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ sản phẩm mà nhỏ biết mỗi lần như thế con biết tim bà mẹ lại buồn, người mẹ thương đàn bà mẹ vẫn không yên bề gia thất. Và con, bé lại nợ bà mẹ một cánh mày râu rể mà năm ngoái con hứa đã tìm mang đến mẹ.