Truyện Cuộc phân tách tay của không ít con búp bê của Khánh Hoài giành giải nhì, trích vào tuyển tập thơ văn được phần thưởng cuộc thi viết về quyền trẻ em do Viện công nghệ giáo dục tổ chức cứu trợ trẻ em Thụy Điển – 1992.Truyện viết về cuộc chia ly đầy xúc rượu cồn và phần nhiều tình cảm thực tâm của hai anh em ruột khi gia đình tan vỡ. Nhân vật đó là Thành với Thủy.

Bạn đang xem: Bài cuộc chia tay của những con búp bê


*
Trang Dimple
*
” Cuộc chia tay của rất nhiều con búp bê” của Khánh Hoài là một câu chuyện khôn cùng cảm động của hai ảnh em Thành và Thủy
 Tác Phẩm “Cuộc phân tách tay của rất nhiều con búp bê”- Khánh Hoài

Mẹ tôi, giọng khan đặc, từ trong màn nói vọng ra:-Thôi, nhị đứa liệu nhưng đem chia đồ chơi ra đi.

Vừa nghe thấy thế, em tôi bất giác run lên bựa bật, khiếp hoàng chuyển cặp mắt tuyệt vọng nhìn tôi. Cặp mắt black của em hôm nay buồn thăm thẳm, nhị bờ mi đã sưng mọng lên do khóc nhiều.Đêm qua, dịp nào tự dưng tỉnh, tôi cũng nghe tiếng nức nở, tức tởi của em. Tôi cứ đề nghị cắn chặt môi để khỏi bật báo cáo khóc to, dẫu vậy nước đôi mắt cứ tuôn ra như suối, ướt váy cả gối với hai cánh tay áo.

Sáng nay dậy sớm, tôi khẽ open rón rén ra đi vườn, ngồi xuống gốc cây hồng xiêm. Bỗng dưng nghe tiếng động phía sau, tôi con quay lại: em tôi đang theo ra từ dịp nào. Em lặng lẽ âm thầm đặt tay lên vai tôi. Tôi kéo em ngồi xuống và khẽ vuốt lên mái tóc.

Chúng tôi cứ ngồi lặng như vậy. Đằng đông, trời hửng dần. Những hoa lá thược dược vào vườn vẫn thoáng hiện trong màn sương nhanh chóng và ban đầu khoe cỗ cánh tỏa nắng của mình. Bè bạn chim sâu nhảy đầm nhót bên trên cành cùng chiêm chiếp kêu. Ko kể đường, giờ đồng hồ xe máy, tiếng ô tô và tiếng thì thầm của những người đi chợ mỗi một khi một ríu ran. Cảnh vật vẫn cứ như hôm qua, hôm tê thôi cơ mà sao tai ương giáng xuống đầu anh em tôi nặng trĩu nề cố kỉnh này .Gia đình tôi hơi giả. Bạn bè tôi siêu thương nhau. đề xuất nói em tôi khôn cùng ngoan. Này lại khéo tay nữa. Hồi còn học lớp Năm, gồm lần tôi đi đá bóng, bị xoạc một miếng áo cực kỳ to. Sợ bà bầu đánh, tôi cứ ngồi lì bên cạnh bãi không đủ can đảm về. Nghe lũ các bạn mách, em đã đem kim chỉ ra tận sân vận động. Nó bảo:

-Anh toá áo ra, em và lại cho. Em vá khéo, chị em không hiểu rằng đâu.Nhìn bàn tay mảnh dẻ của em dịu dàng êm ả đưa mũi kim thoăn thoắt, không hiểu biết nhiều sao tôi thấy ân hận quá. Lâu nay, mải chơi nhởi bè bạn, chẳng thời gian nào tôi để ý đến em… từ đấy, chiều như thế nào tôi cũng đi đón em. Chúng tôi nắm tay nhau vừa đi vừa trò chuyện.Vậy cơ mà giờ đây, đồng đội tôi sắp buộc phải xa nhau. Hoàn toàn có thể sẽ cách nhau mãi mãi. Lạy trời trên đây chỉ là một giấc mơ. Một niềm mơ ước thôi.Nhưng không, có tiếng dép lẹp kẹp trong nhà với tiếng mẹ tôi:– Thằng Thành, con Thủy đâu?Chúng tôi đơ mình, líu ríu dắt nhau đứng dậy

– Đem chia đồ đùa ra đi! – người mẹ tôi ra lệnh. Thủy mở to hai con mắt như tín đồ mất hồn, loạng choạng phụ thuộc vào cánh tay tôi. Dìu em vào trong nhà, tôi bảo– không phải chia nữa. Anh cho em tất.

Tôi đề cập lại hai ba lần, Thủy bắt đầu giật mình quan sát xuống. Em gian khổ lắc đầu:-Không, em không lấy. Em nhằm hết lại mang đến anh.

-Lằng nhằng mãi. Chia ra! – bà mẹ tôi quát tháo và giận dữ đi về phía cổng.

Em tôi sụt sịt bảo:

-Thôi thì anh cứ chia nhỏ ra vậy.

Đồ đùa của cửa hàng chúng tôi cũng chẳng tất cả nhiều. Tôi dành phần nhiều cho em: cỗ tú lơ khơ, bàn cá nhựa, những nhỏ ốc biển và cỗ chỉ màu. Thủy chẳng lưu ý đến chuyện đó, đôi mắt nó cứ ráo hoảnh nhìn vào khoảng không, thỉnh phảng phất lại nút lên khe khẽ. Nhưng mà khi tôi vừa mang hai bé búp bê từ ở bên trong tủ ra, đặt sang hai phía thì em bỗng tru tréo lên giận dữ:

-Anh lại phân tách rẽ nhỏ Vệ Sĩ với nhỏ Em nhỏ dại ra à? Sao anh ác thế!Tôi quan sát em bi hùng bã:

– Thì anh sẽ nói cùng với em rồi. Anh cho em tất cả.

Tôi đặt con Vệ Sĩ vào cạnh con Em nhỏ dại giữa đống đồ đùa của Thủy. Cặp mắt em nhẹ lại, nhưng chợt nghĩ ra điều gì, em lại kêu lên:

– Nhưng bởi thế lấy ai gác đêm mang lại anh?

Tôi nhếch mép mỉm cười cay đắng. Trước đó có thời gian tôi toàn mê ngủ thấy ma. Thủy bảo: “Để em bắt bé Vệ Sĩ gác cho anh”.

Em buộc con dao díp vào lưng con búp bê mập và đặt tại đầu giường tôi. Đêm ấy, tôi không chiêm bao thấy ma nữa. Từ đấy, về tối tối, sau khoản thời gian học xong xuôi bài, Thủy lại “võ trang” cho bé Vệ Sĩ cùng đem để lên trên đầu chóng tôi. Buổi sáng, em tháo dỡ dao ra, đặt nó về khu vực cũ, cạnh con trẻ của mình Nhỏ. Hai nhỏ quàng tay lên vai nhau thân thiết. Từ lúc trở về nhà tôi, chúng không phải xa nhau ngày nào, nên bây giờ thấy tôi đem phân tách chúng ra, Thủy không chịu đựng đựng nổi. Chúng tôi cứ ngồi thừ ra, chẳng mong mỏi chia quẹt cũng chẳng ao ước thu lại nữa. Một thời gian sau, em tôi đem đặt hai con búp bê về nơi cũ. Chúng lại thân mật quàng tay lên vai nhau và âu yếm ngước quan sát chúng tôi. Thủy đột nhiên trở đề xuất vui vẻ:

-Anh xem chúng đang cười cợt kìa!

Tôi ráng vui vẻ theo em, nhưng lại nước mắt đã ứa ra.

Bỗng Thủy lại xịu mặt xuống:

-Sao ba mãi ko về nhỉ? do đó là em không được kính chào bố trước lúc đi.

Tôi nhìn sang cửa phòng bố. Mấy ngày rồi, tía vẫn biệt tăm. Tôi xót xa chú ý em. Khi nào nó cũng kỹ lưỡng và hiếu hạnh như vậy.

Xem thêm: Lời Bài Hát Từng Là Tất Cả Karik, Từng Là Tất Cả

-Hay anh dẫn em đến trường một lát.

*
“Cuộc chia tay bất ngờ quá. Thuỷ như fan mất hồn, phương diện tái xanh như tàu lá

Tôi đứng dậy, lấy dòng khăn khía cạnh ướt đưa đến em. Thủy lau nước mắt rồi soi gương, chải lại tóc. Bạn bè tôi dẫn nhau ra đường. Em thay chặt tay tôi với nép tiếp giáp vào như các ngày còn nhỏ. Công ty chúng tôi đi chầm chậm rì rì trên con đường đất đỏ rất gần gũi của thị xã quê hương. Đôi lúc, đùng một phát em ngừng lại, đôi mắt cứ chú ý đau đáu vào một gốc cây hay như là 1 mái công ty nào đó, toàn rất nhiều cảnh quen thuộc trên bé đường cửa hàng chúng tôi đã đi lại hàng trăm ngàn lần tự thuở ấu thơ

Gần trưa, công ty chúng tôi mới ra cho trường học. Tôi dẫn em đến lớp 4B. Cô giáo chổ chính giữa đang giảng bài. Shop chúng tôi đứng nép vào một trong những gốc cây trước lớp. Em cắn chặt môi im lặng, đôi mắt lại đăm đăm quan sát khắp sân trường, từ bỏ cột cờ đến cái bảng tin và phần nhiều vạch than vẽ ô ăn uống quan bên trên hè gạch. Rồi em bật lên khóc thút thít.

-Ôi, em Thủy! – giờ kêu sửng nóng của gia sư làm tôi lag mình.

Em tôi lao vào lớp:

-Thưa cô, em đến xin chào cô… – Thủy nức nở

Cô trung ương ôm chặt rước em:

– Cô biết chuyện rồi. Cô thương em lắm!

Và cô xoay xuống lớp:

-Bố người mẹ bạn Thủy vứt nhau. Thủy đề nghị xa lớp ta, theo người mẹ về quê ngoại.

Một giờ “ồ” nổi lên kinh ngạc. Cả lớp sững sờ. Đã bao gồm tiếng khóc than khóc của mấy thằng bạn thân. Vài đứa mạnh dạn bỏ vị trí ngồi, tăng trưởng nắm chặt mang tay em tôi như chẳng ý muốn rời. Toàn những các bạn đánh chuyền, đánh chắt, tất cả cái kẹo, trái táo cũng để dành phần nhau trong veo mấy năm qua…

Cô giáo trung khu gỡ tay Thủy, vận chuyển phía bục, mở cặp đem một quyển sổ với chiếc bút máy nắp vàng đưa mang đến em tôi với nói:

-Cô tặng em. Về trường mới, em nỗ lực học tập nhé!

Em để vội quyển sổ cùng cây cây bút lên bàn:

– Thưa cô, em không đủ can đảm nhận… em không được đến lớp nữa.

– Sao vậy? – Cô vai trung phong sửng sốt.

– nhà bà ngoại em sinh hoạt xa trường học tập lắm. Mẹ em bảo đã sắm mang đến em một thúng củ quả để ra chợ ngồi bán.

“ Trời ơi !”, gia sư tái mặt cùng nước mắt giàn giụa. Lũ nhỏ cũng khóc mỗi lúc một lớn hơn. Cuối cùng, hại làm tác động đến giờ đồng hồ học, em tôi ngước đầu lên, nức nở:

-Thôi, em kính chào cô sinh sống lại. Chào tất cả các bạn, tôi đi.

Tôi dắt em thoát ra khỏi lớp. Những thầy cô ngừng giảng bài, ái ngại nhìn theo bọn chúng tôi. Thoát ra khỏi trường, tôi bỡ ngỡ thấy mọi người vẫn đi lại thông thường và nắng rubi ươm khóa lên cảnh vật.

Vừa tới nhà, tôi đã thấy một chiếc xe cài đỗ trước cổng. Mấy bạn hàng xóm đang giúp người mẹ tôi khuân đồ vật lên xe pháo Cuộc phân tách tay bất thần quá. Thủy như người mất hồn, phương diện tái xanh như tàu lá. Em chạy cấp vào trong công ty mở săng đồ nghịch của nó ra. Hai bé búp bê tôi đang đặt gọn vào vào đó. Thủy lấy con Vệ Sĩ ra bỏ lên trên giường tôi, rồi chợt ôm ghì lấy nhỏ búp bê, hôn gấp gáp lên khía cạnh nó cùng thì thào:

Vệ Sĩ thân yêu nghỉ ngơi lại nhé! Ở lại gác đến anh tao ngủ nhé! Xa mày, bé Em nhỏ dại sẽ bi thương lắm đấy, dẫu vậy biết làm cố kỉnh nào…

Em khóc nức lên và chạy lại nắm tay tôi dặn dò:

Anh ơi! lúc nào áo anh tất cả rách, anh tìm tới chỗ em, em vá cho, anh nhé…

Tôi khóc nấc lên. Người mẹ tôi từ không tính đi vào. Bà bầu vuốt tóc tôi và nhẹ nhàng dắt tay em ThủyĐi thôi con.

Qua màng nước mắt, tôi chú ý theo người mẹ và em trèo lên xe. Tự dưng em lại tụt xuống chạy về phía tôi, tay ôm con búp bê. Em đi nhanh về cái giường, đặt nhỏ Em nhỏ quàng tay vào nhỏ Vệ Sĩ.

Em để nó ở lại – Giọng em ráo hoảnh – Anh đề xuất hứa với em không lúc nào để chúng nó ngồi bí quyết xa nhau. Anh nhớ chưa? Anh hứa đi

Anh xin hứaTôi than khóc trả lời cùng đứng như chôn chân xuống đất, quan sát theo mẫu bóng bé nhỏ dại liêu xiêu vẹo của em tôi trèo lên xe. Chiếc xe mua rồ máy, lao đi ra ngoài đường và phóng đi mất hút.