Bài viết tập có tác dụng văn hàng đầu - ngữ văn lớp 8 đề 1: đề cập lại mọi kỉ niệm ngày trước tiên đi học. Thông qua bài viết sẽ giúp các em ôn lại giải pháp viết bài văn trường đoản cú sự, chú ý tả người, kể việc, nói những cảm xúc trong vai trung phong hồn mình... Sau đây, binhchanhhcm.edu.vn nhờ cất hộ đến cho bạn đọc những bài văn mẫu hay duy nhất về kỉ niệm ngày đầu tiên đi học, mời các bạn cùng tham khảo.

NỘI DUNG TRẮC NGHIỆM


Bài mẫu mã 1: Kể lại số đông kỉ niệm ngày trước tiên đi học tập lớp 6

Dàn bài

Mở bài: Dẫn dắt phần đa câu thơ, bài xích thơ về ngôi trường học để nhớ lại ngày đầu tiên em tới trường lớp 6Thân bài: nhắc lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học tập lớp 6Tâm trạng trước thời điểm ngày đi học: è trọc xuyên suốt đêm, cần thiết ngủ, hồi hộp...Sáng nhanh chóng ngày đi học, vai trung phong trạng hớn hở, tôi sẵn sàng đồ đạc không hề thiếu để đi học: mặc đồng phục, khăn choàng đỏ,....Ăn một bữa no nê vào buổi sáng, tôi vội xin chào tạm biệt anh chị em rồi đi mang lại trường....Tả khung cảnh sân trường: Lá cờ bay phấp phới, thầy cô giáo, học tập sinh,.....Diễn biến hóa buổi lễ khai giảng trước tiên của ngày đầu tiên đi học lớp 6.....

Bạn đang xem: Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

Kết bài: cảm xúc về ngày thứ nhất đi học với rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ

Bài làm


Tuổi thơ tôi gắn sát với biết bao kỉ niệm, làm sao là vui, là buồn. Bao gồm lúc, các kỉ niệm ấy là các khoảng thời gian làm mang lại tôi cần yếu nào gạt bỏ được. Khoảnh khắc luôn làm cho tôi nhớ chính là những kỉ niệm ngày thứ nhất vào học tập lớp sáu, vào học một ngôi trường cấp hai với biết bao điều lí thú xuất hiện.

Hôm ấy, trước thời điểm ngày khai trường, tôi trần trọc trong cả đêm, quan yếu nào ngủ được. Chính vì trong lòng tôi cảm xúc rất hồi vỏ hộp và ngần ngừ ngày khai trường được diễn ra có như là hồi tôi học tập ở trường cấp một ngày ấy hay là không ? xúc cảm của tôi vào hôm ấy không tài nào tả được. Rồi ngày cơ mà tôi luôn luôn tò mò thuộc đã đến.

Sáng tinh mơ, lần trước tiên tôi dậy sớm. Dứt xuôi những bài toán cá nhân, tôi vội vàng vã chạy vào chống với vẻ phương diện hớn hở. Tôi cấp tốc tay lấy bộ đồng phục ra, trông nó mới và trẳng tinh. Tôi nhẹ nhàng thay cỗ đồng phục ấy, cột lên thêm mẫu khăn quàng đỏ thắm, chú ý vào gương, tôi tự suy nghĩ rằng, giờ bản thân đã là một trong những nữ sinh cấp hai rồi, rất cần được chững chạc hơn, ra vẻ cô gái sinh hơn. Thay áo xống xong, tôi chạy xuống bỏng ăn, ăn sáng cùng gia đình. Ai ai cũng bảo rằng tôi đang khôn lớn hơn rôi. Tôi cũng suy nghĩ vậy.

Ăn một giở no nê vào buổi sáng, tôi vội chào tạm biệt anh chị và đem chiếc xe đạp ra. Tôi chạy từ bỏ từ mang lại trường, cảm giác lúc bấy giờ của mình rất là vui. Lúc tới trường, toàn trường náo sức nóng như những đợt nghỉ lễ vậy.


Ngoài cổng trường, cửa bao gồm mở toang ra nhóm trống tức thời xếp thành nhì hàng ngang, khi gồm khách hoặc giáo viên cách vào, trống kèn vẫn vang lên như thể chào mừng họ vậy. Sảnh trước của trường treo phần nhiều dây với đông đảo lá cờ đầy đủ màu cất cánh phấp phới. đông đảo thứ trông rẩt mới mẻ và lạ mắt và lạ lẫm. Những giáo viên cùng thế, những côgiáo thì mang những bộ áo dài mới. Còn những thầy thì mặc những chiếc áo sơ mi trọng thể với loại cà vạt đủ màu sẳc. Bên trong trường tất cả sân khấu to, trên sân khấu bao gồm bó hoa tươi dùng làm trưng bày. Các cửa ước thang phần lớn đóng lại kín mít. Khối sáu chúng em được thầy tổng phụ trách với thầy giám thị bố trí hàng lối mang đến từng lớp. Còn ba khối, bảy, tám, chín được xếp theo sự điều đụng của thầy sơn giám thị. Không khí thời gian đó khôn cùng náo nhiệt. Từng lớp sáu chúng em được cô công ty nhiệm mua cho mỗi lớp mười loại bong bóng. Buổi lề khai giảng bắt đầu, từng lớp chúng em được lao vào trên tấm thảm đỏ với lời giới thiệu mỗi lớp của cô ấy dẫn chương trình. Sau những lời giới thiệu đó là lúc cửa hàng chúng tôi được thả lên trời những trái bóng, là lúc cơ mà ai trong tâm cũng thấy toại nguyện. Sau số đông lời giới thiệu, phần phát biểu cùa thầy hiệu trưởng là ngừng buổi lễ, lúc mồi học sinh toàn ngôi trường bước thoát khỏi trường sau một buổi lễ khai học đầy niềm vui. Tôi cho là từ ni tôi bao gồm thức là 1 trong nữ sinh cấp cho hai.


Giờ đây tôi đã lên lớp tám cơ mà kỉ niệm ngày đầy tiên đi học quả thật rất đáng để nhớ.Vừa được làm quen với các bạn bè, vừa được học thêm những môn học bắt đầu và cả qui lý lẽ mới. Một kỉ niệm tràn đầy niềm vui sướng với mênh mông, mênh mông những điều new mẻ. Thật niềm hạnh phúc biết bao! Đúng là 1 trong những kỉ niệm nặng nề nhạt phai trong kí ức tuổi thơ tôi.


Back lớn top

Bài mẫu 2: kể lại số đông kỉ niệm ngày trước tiên đi học tập (bài 1)

Dàn bài

Mở bài: Dẫn dắt hầu như câu thơ, bài bác thơ về ngôi trường học nhằm nhớ lại ngày thứ nhất đi học tập của mìnhThân bài: Kể lại kỉ niệm ngày trước tiên đi họcCó những ngày thứ nhất nhưng ngày trước tiên đi học là thiêng liêng nhất.Ngày trước tiên đi học, chị em đèo tôi đến lớp trên chiếc xe đạp điện cũ trên tuyến đường gồ ghề,....Dần dần, xe pháo lăn bánh và sau cuối cũng đang đi vào ngôi trường ân cần với nhiều cảm xúc bỡ ngỡ, xa lạ, sợ, rơm rớm nước mắtMẹ cổ vũ tôi và cổ vũ tôi.Cô giáo thay lấy bàn tay tôi dắt tôi vào lớp...Buổi học thứ nhất ấy, cô nói cùng với tôi về tình các bạn và chỉ đến tôi phần đông nét chữ đầu tiênTiếng trống rã trường, tôi chạy sà vào lòng bà mẹ và kể mang đến mẹ câu chuyện ngày đầu đi họcKết bài: cảm nghĩ về ngày trước tiên đi học, chính là buổi học đáng nhớ.

Bài làm

Hôm nay, ở ngã tư ngóng đèn đỏ, tôi yên ổn ngắm thành phố hoạt động như chưa lúc nào dừng lại, hốt nhiên bồi hồi nhớ dòng gọi là ngày xưa. Ghi nhớ lần trước tiên tôi kinh ngạc đến trường, nhớ những chiếc lá kim cương cuối thu và khung trời xanh cao vời vợi năm ấy.

Có lẽ chúng ta đều có tương đối nhiều những ngày đầu tiên. Nhưng chắc hẳn rằng chẳng gì thiêng liêng và gợi lưu giữ cho bởi ngày thứ nhất đi học. Tôi nhớ đều câu văn của Thanh Tịnh: hằng năm cứ vào thời gian cuối thu, lá ở ngoài đường rụng nhiều và lòng tôi lại bâng khuâng ghi nhớ về ngày thứ nhất tôi đi học. Có lẽ, ngày thứ nhất ấy là một cái gì trong sáng và hồn nhiên lắm. Nó là mảnh kí ức ngọt ngào mà gồm chăng sau đây trên loại đời gấp vã tràn ngập ta không thể như vậy nữa.

Tôi ghi nhớ như in, ngày trước tiên ấy, tôi được mẹ đèo bên trên chiếc xe đạp cũ. Trên nhỏ đường khấp khểnh và thân mật quen thuộc, tôi ngồi sau xe pháo áp khía cạnh vào tấm lưng gầy của mẹ. Tuyến phố thân thuộc sản phẩm ngày hôm nay sao bỗng dài thêm hơn nữa thường lệ, tự nhiên thấy nó sao vừa lạ vừa quen. Tôi bất chợt có cảm xúc như một người xa quê thọ ngày new trở về chỗ này vậy, trong trái tim xốn xang bao nhiêu câu hỏi: liệu cô giáo có xinh xắn như nàng tiên vào truyện cổ không, lớp học mới ra sao, mình đang học phần nhiều gì...Chao ôi, tôi không hoàn thành thoát khỏi những suy nghĩ non nớt ấy, với chỉ ước ao được câu trả lời tức thời.

Dần dần, xe pháo lăn bánh và ở đầu cuối cũng đang đi tới ngôi ngôi trường thân yêu. Nó khang trang với xanh greed color cây lá. Nó đẹp như một tranh ảnh mà cô nhóc nhỏ xíu tí hon như tôi vô tình lạc vào vậy. Nhưng mà tôi tự nhiên sợ, sợ cảm giác xa lánh bàn tay mẹ, sợ cảm giác gặp những người dân bạn không quen. Sợ cảm giác mình bị lạc. Chao ôi là buồn, là vui, là hồi rẻ thỏm mong mỏi cầu. Bà mẹ dắt tôi vào lớp học. Vùng trước tôi là cô giáo. Cô mặc chiếc áo dài màu tím Huế. Tôi thấy cô đẹp nữ tính quá, mang đến nỗi tôi chẳng rời khỏi mắt. Dẫu vậy cô là một trong người xa lạ, một người mẫu trên cao mà tôi vốn thân quen chăn trâu giảm cỏ chưa lúc nào biết tới. Bà mẹ trao tôi mang lại cô. Tôi bẽn lẽn nắm vạt áo chị em và hai con mắt non nớt thơ ngây của tớ rơm rớm. Mẹ xoa đầu tôi nhè nhẹ với nói:

-Con yên ổn tâm, chiều nhỏ sẽ lại về với bà mẹ mà.

Nghe người mẹ nói vậy, tôi yên trọng tâm đôi chút. Rồi cô giáo cầm lấy bàn tay tôi, tất cả cái gì thật nóng và nóng mà tôi cảm nhận từ song mắt, từ vóc dáng và bàn tay này nữa của cô. Và hình như trong phút chốc, khoảng cách xa lạ ban sơ bỗng dưng bị xóa bỏ. Tôi đặt bàn tay non nớt của bản thân mình lên tay cô với theo cô vào lớp.

Buổi học trước tiên ấy, cô nói với tôi về tình bạn, cô bảo rằng thanh xuân với bây giờ, ngay bây giờ là tuổi thơ của các em. Cô đã đón nhận và hứa vẫn nuôi dưỡng trung tâm hồn những em, nhằm nó như mầm xanh không ngừng vươn sống. Cô cho tôi tình cảm thương với sự trìu mến ngay từ tầm nhìn đầu tiên. Cô hiền hậu và nóng áp, thân mật và gần gũi và dễ gần như người mẹ vậy. Trong tiếng học, cô đến bên nắm bàn tay nhỏ dại của tôi, uốn nắn từng nét chữ. Cô cực kỳ nhẹ cùng dịu, mừi hương thoang thoảng của cô khác hẳn với mùi đất đai và phần đa đồi cỏ xanh mướt tôi cảm nhận. Chao ôi, xúc cảm đầu tiên ấy, vừa rạo rực mà lại vừa say mê.

Xem thêm:

Chiều, giờ đồng hồ trống tùng, tùng, tùng tôi được ra về. Bà bầu đã ngóng sẵn sinh sống cổng chờ tôi. Tôi mỉm cười theo mẹ, trên tuyến đường về ríu rít nhắc cho mẹ nghe về buổi học đầu tiên. Về đa số bỡ ngỡ, với ngây dại, về những nụ cười và giọt nước mắt thần tiên.

Mỗi người đều phải có một tuổi thơ, một ngày thứ nhất rất riêng, và siêu nhớ như thế. Hôm nay, giữa những ngày của tuổi song mươi, lòng đầy thổn thức thốt nhiên ngập dứt muốn ngủ quên trên mẫu thuyền mơ ước chở về tuổi xưa: Ngày đầu tiên đi học.


Bài chủng loại 3: Kể lại số đông kỉ niệm ngày đầu tiên đi học (bài 2)

Dàn bài

Mở bài: Dẫn dắt nhằm nhớ lại mẩu truyện ngày thứ nhất đi họcThân bài: Kể lại kỉ niệm ngày thứ nhất đi họcTâm trạng đêm tối trước ngày khai giảng, em sống trong tâm địa trạng ói nao, háo hức,...Em chuẩn bị đầy đủ hầu như thứ cần thiết cho em:Những cuốn sách giáo khoa, hồ hết cuốn vở ghi, bảng, phấn, đồ lau...Đêm hôm ấy, mọi tín đồ thức khôn cùng khuya để chuyện trò, bàn thảo về tương lai ngày thứ nhất em đi học.Sáng hôm sau, chị em chở xe chuyển em cho tới trường. Ngồi sau xe, em nhìn cảnh vật phía 2 bên đường thấy cái gì cũng mới, cũng lạ. Quang cảnh sảnh trường đông như hội, bạn tranh bạo dạn dạn, bạn gái rụt rẻ nấp sau sống lưng mẹBuổi khai giảng thứ nhất trong đời học viên mới trang trọng và trang nghiêmBuổi lễ xong xuôi em vào nhấn lớp, càng vui hơn khi Sơn cùng Hải bàn sinh hoạt mẫu giáo học thuộc lớp.Kết bài: Cảm nghĩ về ngày thứ nhất đi học, sẽ là buổi học xứng đáng nhớ.

Bài làm

Vậy là trong năm này em đã là một học sinh lớp 8 rồi đó, đã là 1 trong những cô học viên chững trạc không như ngày này của 8 năm về trước. Tám lần được dự lễ khai trường, tuy thế buổi khai trường thứ nhất vào lớp Một vẫn luôn để lại vào kí ức em ấn tượng sâu đậm độc nhất vô nhị và chắc hẳn rằng em đang không lúc nào quên được kỉ niệm vào ngày hôm đó.

Đêm hôm trước ngày khai giảng, em sống trong thâm tâm trạng nôn nao, háo hức, chắc đó cũng là vai trung phong trạng chung của những bạn mới bước đầu đi học như em. Có một điều nào đó lạ lắm, quan trọng lắm đang xảy ra trong tòa nhà bé nhỏ tuổi của mái ấm gia đình em. Như thường lệ Mẹ luôn luôn là người chuẩn bị đầy đủ gần như thứ cần thiết cho em. Phần đông cuốn sách giáo khoa, hầu hết cuốn vở gi bài bác đủ nhiều loại với đầy đủ hình con chuột Mic Key, công chúa váy hồng … . Loại bảng nhỏ, phấn viết, trang bị lau, bút mực, bút chì… đầy đủ cả. Em xếp gọn từng trang bị trong dòng cặp xinh xinh gồm hai quai để đeo lên vai mang lại tiện. Tất cả mọi thứ sẽ sẵn sàng cho 1 ngày khai ngôi trường ấn tượng.

Hôm đó, mọi người thức rất khuya nhằm chuyện trò, luận bàn mà dĩ nhiên nhân vật đó là em. Chị em mặc thử mang đến em bộ đồng phục học viên Tiểu học: áo sơ mi trắng cộc tay và dòng quần tây màu sắc tím than. Đứng trước gương, em thấy mình kỳ lạ quá liền nhảy cười ngượng nghịu. Bà nội xoa đầu khen: “Cháu bà phệ rồi, trông chững chàng ghê! Ngày mai, cháu đã là cậu học viên lớp Một! vậy học làm sao cho thật giỏi, con cháu nhé!”.

Dù là một trong cô nhỏ xíu dễ ngủ nhưng đêm hôm hôm đấy em buộc phải nằm rất rất lâu mới rất có thể ngủ được. Bao nhiêu những suy nghĩ tưởng tượng về tương lai cứ hiện lên trong đầu của em. Đầy thú vị đầy đủ cũng ko khỏi băn khoăn lo lắng hồi hộp.

Sáng hôm sau, bà bầu chở xe chuyển em cho tới trường. Ngồi sau xe, em chú ý cảnh vật 2 bên đường thấy cái gì rồi cũng mới, cũng lạ. Ngôi trường Tiểu học Đàm Duy Thành chỉ biện pháp nhà khoảng tầm cây số mà lại sao em cảm xúc xa ghê! Trước cổng ngôi trường là tấm băng-rôn đỏ khá nổi bật dòng chữ vàng tươi: chào đón năm học bắt đầu 2018 – 2019. Nhì hàng cờ đuôi nheo đầy đủ màu phất cút trong gió sớm trông y hệt như những bàn tay xinh xinh đã vẫy vẫy. Niềm vui ngập cả nơi nơi, từ khung trời trong xanh, từ màu nắng tinh khôi, từ giờ chim líu lo trong vòm lá lấp lánh sương thu trường đoản cú những gương mặt trẻ thơ ngời ngời hạnh phúc và tin tưởng.

Trong sảnh trường, người đông như hội. Chúng ta trai tỏ ra bạo dạn hơn. Các bạn nữ ngại ngùng quấn mặt chân mẹ, chẳng nỡ rời. Em cũng vậy. Quan sát ngôi trường ba tầng rộng lớn, em cảm xúc mình nhỏ tuổi bé có tác dụng sao! chị em khuyên em hãy bình tĩnh, vui vẻ và tập làm cho quen với khu vực đông người. Tuy sẽ rất cố gắng nhưng tim em vẫn đập thình thịch trộn lẫn xúc cảm rất nặng nề tả.

Một hồi trống vang lên giòn giã. Lễ khai giảng chuẩn bị bắt đầu. Các anh chị học sinh lớp khủng khăn quàng đỏ thắm bên trên vai sẽ xếp mặt hàng ngay ngắn. Bố mẹ trao con cho các thầy cô giáo chủ nhiệm lớp Một. Đây đó nổi báo cáo khóc thút thít, giờ đồng hồ gọi bà bầu nho nhỏ. Em không khóc tuy vậy nước mắt cũng rơm rớm quanh mi. Một nỗi xúc động khó khăn tả nhấc lên trong lòng. Em quyến luyến rời tay mẹ, cùng chúng ta xếp sản phẩm theo lớp.

Buổi khai giảng thứ nhất trong đời học sinh mới trọng thể và trang nghiêm có tác dụng sao! giờ đồng hồ trống trường thôi thúc, hào hứng lòng người. Lá cờ Tổ quốc cất cánh phần phật bên trên đỉnh cột. Thầy giáo và học viên đứng nghiêm, mắt hướng đến lá Quốc kì. Giờ đồng hồ quốc ca vang vang trên sảnh trường rực nắng.

Cô Hiệu trưởng hiểu lời khai trường năm học. Tiếp đến cô dặn dò, khuyên nhủ chúng em nhiều điều. Cô chúc bọn chúng em học tập tập ngày càng tiến bộ.

Buổi lễ kết thúc, bọn chúng em theo cô Hồng về nhấn lớp, Lớp Một A bao gồm bốn chục học tập sinh. Em cực kỳ vui khi gặp lại Sơn với Hải, cặp đôi bạn trẻ học thông thường ở trường chủng loại giáo tô Ca. Có một lúc sau, em vẫn biết tên các bạn ngồi thuộc bàn là Hoa, chổ chính giữa và Ngọc. Phần đa câu chào hỏi ngần ngại làm quen cùng những ánh mắt bỡ ngỡ thật dễ dàng thương!

Tan học, bà bầu đã chờ sẵn sinh hoạt cổng trường. Ríu rít như chú chim non, em kể cho bà bầu nghe đa số chuyện về buổi khai trường, cho đến bây giờ, gần như hình ảnh ấy vẫn tồn tại nguyên vẹn trước mắt em. Nó đang trở thành kỉ niệm xinh tươi không thể nào quên của thời thơ ấu.